Yahari Light novel Volume 11 – Chapter 8 (from reddit.com) (complete)

Bất kể khi nào và ở đâu, ánh mắt của Yuigahama Yui luôn thân thiện và ấm áp

Vào ngày hôm ấy, trời bỗng đổ tuyết rơi một cách bất thường. Thường thì rất ít khi có tuyết ở tỉnh Chiba này. Những đám mây ẩm ướt trôi dọc từ vùng biển Nhật Bản đến hầu hết đều bị cản lại bởi rất nhiều dãy núi đã làm nên xương sống của đảo Honshu.
Vì thế, khi mà tuyết đã rơi thực sự, thì những luồng gió khô khan mà thường đi kèm với nó đến từ vành đai Thái Bình Dương sẽ dồn dập ùa vào vùng đồng bằng khẳng khiu của tỉnh Chiba. Dù vậy, thỉnh thoảng trời vẫn có thể có tuyết vào thời điểm kì quặc như thế này. Theo kinh nghiệm sống 17 năm trời của tôi thì, tôi đã từng đối mặt với những trận bão tuyết ngay từ khi Năm mới bắt đầu, hay trong ngày lễ Trưởng thành (diễn ra vào ngày thứ Hai thứ hai hàng năm ở Nhật Bản, chúc mừng tuổi 20), hoặc đột ngột vào cuối tháng Ba. Cơ mà trong trường hợp này thì sự phối hợp thời gian không thể nào tồi tệ hơn được nữa, khi mà trận tuyết rơi trùng vào ngày thi đầu vào trung học phổ thông của Komachi. Nhưng cũng đủ may là, những cơn gió lúc này đang dừng thổi.

Những cánh hoa đang rung rinh trong vũ điệu của tuyết rơi.

Phủ ấm trong bộ đồng phục thường ngày với áo choàng và khăn choàng cổ, Komachi đi một đôi găng tay và bên dưới đôi chân nổi bật lên hẳn là một cặp bốt bằng da thuộc. Cô em tôi đã chuẩn bị không còn gì chu đáo hơn được nữa sau khi bước ra khỏi nhà. Vẫn còn lâu mới tới giờ thi của cô bé, nhưng có lẽ là để tốt nhất, đề phòng cho việc tắc nghẽn giao thông mà tôi sợ là có thể xảy ra dưới trời tuyết trắng như thế này.

“Em đã có mã số dự thi của trường chưa? Còn tẩy, khăn tay và bút chì ngũ giác nữa thì sao?” Cây bút chì ngũ cạnh này nằm trong số những món hàng mà bố đã mua khi tới thăm Đền thờ để cầu may mắn cho kì thi của Komachi.
Nhìn quanh mặt cắt của chiếc bút chì là có thể thấy được hình thù năm cạnh của nó. Cơ mà dù sao đi nữa thì nếu bỏ đi cái đặc điểm này, nó chả hơn gì một cái bút chì thông thường cả. Nói thật, tôi thấy một cái bút chì thường dùng sẽ là dễ dùng hơn khi viết. Tuy thế, cái quan trọng ở đây là, những mặt bên của chiếc bút chì ngũ giác dành cho những thí sinh như thế này được viết lên những kí hiệu như A-E, hay 1-5, hoặc là ア – オ kèm theo một số dạng chú thích. Mỗi khi mà bạn gặp phải một câu hỏi yêu cầu chọn đáp án đúng mà bạn không biết làm, bạn hẳn là sẽ cầu nguyện với chiếc bút chì đang cầm trên tay sẽ quyết định số phận của bản thân. Nếu phải nói một cách khác, tôi nghĩ sẽ đúng hơn khi nói là cái loại bút chì này được tạo ra là để phục vụ cho việc định đoạt số phận của người dùng chúng.

Komachi nhìn qua lại một lượt trong cặp của mình, và gật đầu một cách đầy mạnh mẽ. Với tinh thần như vậy, cô bé lật ô ra và giơ tay chào.

“Em xong cả rồi! Vậy nha, Onii-chan, em đi đây!”

“Uh, chào nhé. Cẩn thận đường đi đấy.”

“Được rồi. Brrrr, lạnh quá. Sin, Cô-sin, Tang … À, có vẻ như sẽ không thi vào mấy cái này đâu.”

Người run lên vì lạnh, cô em tôi có vẻ đang ậm ừ khi lầm bầm gì đó trong lúc lê bước đều đặn về phía trước. Khi tiễn con bé đi thi như thế, có chút gì đó lo âu trong lòng tôi. Rồi thì cô bé sẽ ổn thôi mà. Tôi tự hỏi rằng liệu có phải do việc phải học ôn thi quá nhiều đã dẫn đến tâm lý sôi sục một cách lạ kì của con bé hay không nữa.

Dù trong bất kỳ trường hợp nào, cuối cùng cũng tới lúc phải chào mừng cái ngày của những kì thi đầu vào. Sau khi đã đi một chặng đường dài đến bây giờ, không còn gì đáng để bận tâm nữa ngoại trừ việc “chiến đấu” hết mình. Tuy thời gian chính thức vẫn chưa bắt đầu, nhưng việc đấu tranh và quằn quại khi đang tới rất gần giây phút thi cử đã trở thành một lẽ thường tình trong cái thế giới này của chúng ta.
Những việc mà tôi có thể làm, hầu như không còn gì nữa ngoại trừ thầm cầu nguyện cho con bé, và gửi gắm tất cả lên bầu trời cao.
Những đám mây chậm chạp và dày đặc là một dấu hiệu cho thấy rằng thời tiết sáng sủa, quang đãng sẽ không trở lại sớm, và xung quanh lúc này chỉ có âm thanh lặng lẽ của những bông tuyết trắng rơi nặng nề từ trên trời. Có vẻ như tuyết sẽ rơi cả ngày hôm nay rồi đây.

Tôi run lên vì lạnh, và bắt đầu đi bộ trở lại vào trong nhà. Vào lúc đó, một lần nữa tôi lại chợt rùng mình lên khi đang bước đi nửa chừng.

Tôi đưa tay vào trong túi để kiểm tra tiếng rung vừa rồi phát ra là do đâu, và phát hiện thấy một cuộc gọi đang đến từ điện thoại. Màn hình hiển thị người đang gọi đến với kí hiệu [★☆Yui☆★]. Yuigahama. Kể từ khi số liên lạc này được lưu lần đầu vào trong máy tôi, nó chưa hề thay đổi, mà vẫn giữ nguyên y hệt như vậy kể từ lúc đó.

Tôi cảm thấy băn khoăn trong vài giây không biết liệu có nên nghe điện hay không. Tuy vậy, sau cùng thì cuộc gọi đến vẫn không bị ngắt đi và điện thoại di động của tôi cứ thế rung lên bần bật liên hồi. Bỏ cuộc, tôi nhấn nút “Trả lời” và để nó nhẹ nhàng lên tai.

“… … Alo”

Ngay khi tôi vừa nói xong, một giọng nói hoan hỉ phát ra từ phía đầu bên kia, truyền ngay qua loa di động của tôi.

“Hikki, cùng đi hẹn hò nào!”

“…. … Hử?”

Lời đầu tiên cô ấy nói không phải là một hình thức chào hỏi hay gì đó tương tự, mà chỉ là một vài từ ngắn ngủi nhưng quá bất ngờ. Tôi ngây người ra vì câu nói của cô ấy và đồng thời ngay sau đó một tiếng huýt “Pshhh – tsuuuu” vút ra từ khóe miệng tôi.

Từ khi nhận được cuộc điện thoại đó, tôi chầm chậm bắt đầu việc chuẩn bị trước khi đi. Ngay khi tôi định bước ra khỏi nhà, tôi liếc qua thông tin thời tiết trên điện thoại như để chắc chắn. Có vẻ như con đường mà tôi đang chuẩn bị đi đang khá là thông thoáng và có thể đi lại thoải mái. Ít nhất thì, lúc này chả có gì khiến tôi phải lo lắng về việc sẽ đến điểm hẹn muộn cả.

Trong thực tiễn, mạng lưới giao thông tại Kanto thật sự rất cực khổ khi phải đối mặt với tuyết rơi. Điều này đặc biệt rõ ràng ở Quận Chiba, nơi có Sông Edo và Sông Tone bao bọc quanh biên giới đất liền. Vì rằng không thể bắc cầu qua những con sông lớn như thế này được, hòn đảo này đang ở trong nguy cơ trầm trọng khi sẽ trở thành một hòn đảo hoàn toàn biệt li và đơn độc. Trong tình thế này, xuất hiện một rủi ro rằng sẽ có thể phát sinh một tuyên ngôn về việc thành lập nên Chính quyền độc lập của quận đảo Chiba trong tương lai mất thôi.

Kể cả khi tôi bước ra ngoài đường phố, thời tiết nhìn trông vẫn chẳng có chút gì thay đổi cả, và nhựa đường đang bị bao phủ bởi băng giá do tuyết đã bắt đầu trở nên chồng chất.

Sự tăng cường của lượng tuyết rơi vẫn chưa đủ độ dày và sâu để tôi có thể bước hẳn trên bề mặt được, nhưng cũng khá dễ để đi lướt qua vì tuyết lúc này chỉ như những vũng nước quả loãng. Tôi đi bộ chậm rãi trên đường đến điểm dừng xe buýt, lần theo những dấu vết để lại do bánh xe cộ đi lại và dấu chân người đi bộ. Phải mất một lúc để xe buýt có thể di chuyển tới ga tàu hỏa. Bất kỳ ai cũng có thể nhìn ngắm được cảnh biển qua khung cửa sổ của tàu hỏa. Từ cửa kính, tôi có thể thấy được những bông tuyết rơi nhẹ nhàng, bay đi và trôi dạt theo hướng từ phải sang trái. Mặt trời đang ở tít trên cao, và chiếu ánh nắng xuyên qua bầu trời mây xám xịt, nhuộm lên nó một sắc trắng nhạt.

Những tuyến đường dọc theo bờ biển đông đúc hẳn. Lí do không chỉ là do thời tiết. Tuyến đường kiểu này chỉ đông khi thật sự có một sự kiện nào đó mà thôi. Ví dụ như, ở Makuhari Messe, có thể sẽ có một Chương trình Trò chơi hay Buổi biểu diễn Mô-tô, hoặc một khu vực dành riêng cho Comic Market (Comiket), hay một chương trình trực tiếp tổ chức tại ga Shin-Kiba. Chính là nhờ những sự kiện này mà con đường dọc bờ biển trở nên đông đúc như vậy.

Trên tất cả thì, một nhà ga dọc trên tuyến đường này, là nơi chứa điểm thu hút hoành tráng nhất ở Nhật Bản. Đó chính là công trình được biết đến với tên gọi Khu nghỉ mát Tokyo Disney, hay gọi tắt lại là TDR.

Đặc biệt với việc hôm nay là Ngày Lễ Tình nhân Valentine.

Dù trời đang có tuyết rơi, khu vực này vẫn đang có vẻ nhận được một số lượng lớn khách hàng. Tôi dỏng tai lên để lắng nghe những cuộc trò chuyện của các cặp đôi đang ngồi cùng tàu với mình. Có cái gì mà sao họ trông lãng mạn đến thế cơ chứ? Họ thậm chí còn đang mang cái vẻ chào đón cái trời đầy tuyết này kìa!

Quả thật, trong một ngày lễ Valentine, tôi đoán là thời tiết kiểu này quả là một điều kiện tốt không thể chối cãi được để mà tận hưởng.

Sắp rồi, trên hướng đi của con tàu, một tòa lâu đài và những chùm khói bay lên từ miệng núi lửa sẽ hiện lên trong tầm mắt. Một thông báo vang lên trong tàu hỏa rằng tàu sẽ dừng ở trạm kế tiếp, và đoàn tàu bắt đầu từ từ giảm tốc.

Với một sự rung lên đều đều, con tàu tạm dừng lại. Cánh cửa mở ra với một tiếng kêu “Pshhh-tsuu” (giống của anh main lúc trước :)). Không khí lạnh bên ngoài cùng với tuyết ùa vào gian toa tàu, và rồi các cặp đôi ở phía trước tôi đều cùng nhau xuống tàu. Sau đó, những cánh cửa đóng lại và một cái chuông reo vang. Bản nhạc đặc trưng cho “Disney” của trạm ga được sử dụng như một giai điệu dành riêng cho điểm dừng này của tàu hỏa. Khi tôi lắng nghe nó, số lượng người trên tàu dần dần giảm bớt đi, cho phép tôi khoảng trống để dựa vào cửa tàu. Lâu đài trắng xóa và ngọn núi lửa đang hoạt động trở nên xa cách dần, biến mất khỏi tầm nhìn bên trái của tôi.

Hôm nay không phải là ngày mà tôi xuống bến tàu này.
Đôi khi vào một lúc nào đó, tôi có một cảm nhận mơ hồ, rằng một ngày nào đó, chúng tôi chắc chắn sẽ cùng nhau tới tham quan nơi này, nhưng điều đó vẫn chưa hề xảy ra.

Lời hứa chưa được nói ra, lời lẽ đã được thổ lộ không còn giữ sắc thái mà như nó vốn được kỳ vọng nữa. Chỉ với một chút thay đổi, nó vẫn được thực hiện mà thôi. Nơi gặp gỡ mà những lời hứa sẽ được gửi gắm, nằm ở trạm dừng kế tiếp phía trước này đây.

Vượt qua cây cầu to lớn, qua dòng sông ngay gần bờ, một vòng đu quay khổng lồ hiện lên ngay trước mắt. Quả thực, nó đúng là “bánh xe Ferris” (Ferris wheel – nghĩa là vòng đu quay) lớn nhất Nhật Bản.

Tôi nhớ lại cuộc gọi điện lúc sáng sớm. Không hề là điên rồ hay kinh ngạc gì khi mà tôi lại không hề từ chối những lời bất ngờ như vậy từ cô ấy. Ngay từ đầu, người mời cô ấy chính là tôi. Đây chỉ là một sự tiếp nối cho cái việc mà tôi đã luôn trì hoãn mà thôi.
Không có một lí do cụ thể nào để mà từ chối cô ấy cả.
Tuy nhiên, liệu việc này có thật sự ổn không? Một nỗi nghi ngại chợt vụt qua tâm trí tôi. Khi tôi đang bận tâm về câu trả lời ẩn sâu bên trong, vận tốc của con tàu bỗng giảm xuống. Bất chấp dòng suy nghĩ của tôi, chuyển động của con tàu dừng lại đột ngột với một cái xốc mạnh thình lình, chặn lại cả những suy nghĩ ấy.
Đi qua cửa soát vé, vòng đu quay hiện ngay lên trước mắt tôi. Đứng từ vòi phun nước ở quảng trường, bất cứ ai cũng có thể thấy được thứ mà tôi gọi là “bánh xe Ferris” lớn nhất Nhật Bản. Sức lôi cuốn thật đáng ngạc nhiên khi bạn nhìn nó ở khoảng cách gần thế này.

Tôi bước đi một cách yên lặng qua màn tuyết rung rinh đang rơi.

Với một cái liếc nhìn theo chiếc vòng đu quay, tôi bắt đầu lê bước về phía trước.
Nhờ kích thước nhỏ của nơi này, do phục vụ cho những chuyến tham quan của các gia đình là chính, nên một người khó có thể bị lạc ở đây được. Vừa nghĩ về kí ức của cái lần đó, vừa nhìn thông tin trên bảng chỉ dẫn, tôi vội vàng đi tới địa điểm gặp nhau.

Tiến theo con đường chính dài dẫn tới bờ biển, một công trình kiến trúc hình mái vòm hiện lên ở phía bên trái tôi. Bên dưới nó là một hang động – lối ra vào Khu thủy sinh.

Địa điểm hẹn nhau của chúng tôi là ở đó.

Ngay sau khi vừa vào dưới mái vòm, tôi đóng ô lại. Nhìn lướt qua khu vực xung quanh mình, rồi tôi vội vàng chạy.

Không có nhiều người ở đây vào một ngày thường trong tuần như hôm nay. Nhờ đó, tôi ngay lập tức nhận ra bóng dáng của Yuigahama với một chiếc áo choàng xanh mặc bao quanh người.

“Hikki!”
Cô ấy hẳn là đã phải lên chuyến tàu trước tôi. Yuigahama đang đi lại về phía tôi, gọi to tên tôi, và vẫy vẫy cái ô nhựa màu hồng trên tay.

Tôi gật đầu trả lời cô ấy và đi nhanh về phía cô.

Tuy nhiên, ngay lúc đó bàn chân tôi bỗng nhiên dừng hẳn lại.

“… … A.”

Đường viền của một chiếc áo choàng màu xám đang dập dờn đằng sau Yuigahama.

Người đứng ngay sau Yuigahama quay sang nhìn tôi, đôi mắt cô ấy mở to ra trong vẻ ngạc nhiên.

“Hikigaya-kun… ….

Tiếng thì thầm phát ra từ Yukinoshita Yukino. Tại sao cô ấy lại ở đây? Tôi nghi ngờ tự hỏi khi chúng tôi đứng đối diện nhìn nhau.

“Yukinoshita cũng tới đây nữa à?”

Mọi thứ trở nên quá rõ ràng đến mức không cần chúng tôi phải nói ra. Tình hình hiện giờ thật khó hiểu. Điều tương tự cũng xảy ra với Yukinoshita Yukino.

Yuigahama lướt nhìn thấy Yukinoshita vặn mình một cách không thoải mái chút nào. Và rồi, Yukinoshita lo ngại nói.

“Ừ, ừm,… Nếu, nếu mà hai cậu đã có kế hoạch trước rồi, thì tôi sẽ quay về…..”
“Không đâu, ổn cả mà! Hãy cùng nhau vui vẻ nào!”

Nói rồi, Yuigahama khoác chặt lấy tay của Yukinoshita, người đang sẵn sàng ra về bất cứ lúc nào có thể. Cũng ngay lúc đó, Yuigahama kéo mạnh cổ áo tôi. Cô ấy cúi xuống, nắm lấy tay của chúng tôi và ép chặt vào ngực cô.

“Tớ muốn cả ba người bọn mình đi cùng nhau hôm nay…” Lời nói nhẹ nhàng của cô ấy kết thúc bằng một tiếng thì thầm. Với cặp mắt đang nhìn xuống, tôi không thể nhìn vào mặt cô để biết được cảm xúc hiện tại của cô như thế nào. Tuy vậy, giọng nói nghe như nài nỉ ấy đã là quá đủ để truyền tải đi khao khát của cô ấy ngay lúc này. Yukinoshita và tôi nhìn nhau, cả hai chúng tôi đều không biết phải nói gì. Ánh nhìn của Yukinoshita cứ chao đảo và rồi cô chợt thở dài một cách bối rối. Dẫu có thế nào đi chăng nữa, sau khi nhìn Yuigahama ngẩng mặt lên và nhìn chúng tôi với một ánh mắt đầy cảm xúc trìu mến, Yuinoshita thở nhẹ và gật đầu. Và rồi, Yuigahama quay sang nhìn tôi.

Nhận thấy hai người họ không hề có chút phản đối nào, tôi cũng chả có ý kiến gì cả. Tuy nhiên, có duy nhất một điều mà tôi muốn biết. Tôi ngần ngại không dám hỏi cô ấy một cách trực diện, và tránh ánh mắt khỏi cô một lúc. Quả là khó xử khi phải hỏi một điều như vậy sau khi tất cả mọi chuyện đã đi đến bây giờ. Những từ ngữ trôi chảy chả thể nào phát ra được. Mà bằng cách này hay cách khác, tôi chỉ biết gắng mở miệng và cố ép vài từ ra để nói.

“…… Chuyện này, thực sự là ổn chứ?”
“Phải, tất nhiên là ổn rồi.” Yuihgahama trả lời ngay tức khắc.
Không hề lảng tránh, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, nét mặt hiện lên một sự dứt khoát.

Không hề có ẩn ý gì chứa trong những từ ngữ tôi vừa nói cả, ý nghĩa rất thẳng thừng. Và chắc hẳn là câu trả lời của cô ấy cũng phải vậy thôi. À không, tôi đang tự hỏi chính điều đó đây. Tôi không chắc liệu có ý nghĩa nào sâu xa hơn sau những lời nói đơn giản đến bất ngờ ấy hay không. Nhưng bất chấp ý định đó có là gì đi nữa, nếu như đây đã là ước mong ngay lúc này của Yuigahama, thì tôi thật sự không hề có lí do nào để từ chối.

“Tôi hiểu rồi.”
“Yup! Cũng không có gì phải lo về việc tuyết rơi ở đây cả. Sẽ rất tuyệt vời nếu như mọi người đều được vui vẻ bên nhau!” Yuigahama trả lời trong khi phồng ngực lên đầy tự hào. Quả thực là vậy, nếu như cậu đã nói là mọi người đều có thể tận hưởng không gian nơi đây, thì nơi này đúng là một chỗ thích hợp.

Nơi đó, có vẻ như sẽ hơi phiền nếu là đến đó với ba người. Đó chính là lí do mà, sẽ có một lần nữa, vào một ngày khác. Cái ngày đó nhất định sẽ tới vì tôi phải hoàn thành lời hứa của mình. (vẫn chưa phải ngày hôm nay, và vẫn chưa phải là nơi này, nơi này không phải là “nơi đó”)

“Được rồi, cùng đi thôi nào.”

Không gian này, trong ngày hôm nay, đều thuộc về tất cả chúng tôi, tất cả mọi người ở đây.

Đứng ở khoảng cách này, tôi có thể nhìn thấy ánh nắng đang tỏa chiếu xuyên qua mái vòm bằng kính. Cho dù có bao nhiêu lớp thủy tinh dùng để làm nên khu vòm thủy sinh này đi nữa, thì không may thay, trong thời tiết này, ánh nắng dường như đã tụ tập lại vào trong nơi đây. Đi đôi với mặt trần cao, ánh nắng tạo ra trong con người ta một cảm giác như đang đối diện với một nguồn sáng đầy rực rỡ. Một thang máy cuốn đi quanh khuôn viên của Khu công viên thủy sinh, và sau đó đi xuống dần, tới tận khu vực đáy phía dưới, nơi phủ kín bởi một màu đen tối.

Ánh sáng phía dưới lòng đất bật sáng lên phía xa xa trông cứ như những gì thường thấy khi ở trong rạp chiếu bóng, ngay trước khi bộ phim bắt đầu. Cảm giác hồi hộp và kỳ vọng được chiêm ngưỡng này làm cho con tim tôi trở nên đập rộn ràng. Và cứ thế, sau khi xuống khỏi chiếc thang cuốn dài, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là màn hình hiển thị lên một cái bể nước rộng lớn ở phía trước mặt. Ồ, nó thực sự rất là to, Yuigahama nói vậy ngay khi vừa nhìn thấy và chạy ngay đến chỗ đó với những tiếng chân lộp độp vang lên.

“Cá mập kìa!” Yuigahama đang nói về những con cá mập trong những cái bể chứa. Có cá mập vây đen cùng một số loài khác trong đó. Tuy rằng “cá mập vây đen” phát âm (tiếng Nhật) nghe có vẻ giống như “cà ngừ”, nó hoàn toàn không như thế một chút nào. Nó là một con cá mập. Siêu cá mập đấy. Cũng trong cùng bể chứa nước đó, có cả những con cá tráp và cá bơn đang bơi lội tung tăng. Nếu như bạn muốn thấy những sinh vật khác, thì ở đây cũng có cả cá đuối và cá hộp (cá xác-đin) nữa. Yuigahama đi quanh bể chứa với vẻ hân hoan, liên tiếp nhìn qua ống kính máy ảnh để chụp ảnh. Và rồi cô ấy nhìn sang phía bên cạnh. Cô cười thành tiếng “Ehehe” và lại chỉ vào bể một lần nữa khi nói “Cá mập đó!”

“Cá mập, phải không?” Yukinoshita đã bắt kịp cô ấy với một vẻ lúng túng, và Yuigahama không hề bỏ qua dáng vẻ đó. Giọng của Yukinoshita cất lên như tỏ vẻ kinh ngạc. Ngay sau đó, Yuigahama cười “Ahaha” một cách ngượng nghịu khi nhẹ nhàng vuốt ve búi tóc trên đầu mình và tiếp cận Yukinoshita không chút do dự.

“Yukinon, tớ xin lỗi vì đã không nói trước cho cậu về nơi này nhé. Nhanh lên nào, tranh thủ hào hứng lên thôi!”
“Cho dù cậu có nói vậy đi nữa thì…..”

Tôi đứng ngay phía trước bể nước khổng lồ, không để ý tới cuộc trò chuyện của họ. Yuigahama giờ chỉ đứng lại nhìn một cách yên lặng.

Những con cá mập đáng sợ. Cá mập thật kinh hoàng. Tôi nhìn lên chúng với một cảm xúc bay bổng. Cảnh tượng đang di chuyển lướt qua trước mặt tôi là một sinh vật điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc, hơn nữa, đó là một sinh vật hiện thân của sự thanh nhã.

Một con cá mập búa có rãnh. Nhờ hình dạng đặc thù của nó, mà tôi không cần phải chạy xa hàng dặm để đọc lại thông tin cho biết được tên của nó. Những ai đã là đàn ông con trai, thì họ hẳn phải ít nhất một lần bị ấn tượng bởi cá mập vào thời ấu thơ. Nói một cách chính xác hơn, đó là cái thời mà chúng ta thực sự yêu thích những loài khùng long hay những cuốn sách tranh ảnh về đại dương bao la.

Hikigaya Hachiman. Khi tôi mới lên ba tuổi, con khủng long mà tôi thích nhất là khủng long ba sừng, và loài cá sống dưới biển sâu yêu thích của tôi là cá quỷ. Tôi chỉ là một cậu bé còn rất nhỏ khi tôi được nhìn thấy những loài động vật đó. Tôi cứ nhìn chăm chăm vào bể nước một cách mải mê đến nỗi miệng thốt lên “Ôi trời” trong vô thức. Tôi thật sự trông giống như một đứa trẻ nhỏ đang cảm thấy thật tuyệt vời và bất ngờ trước màn biểu diễn thổi kèn qua các ô cửa sổ vậy (không chắc khi dịch thế này, không rõ cách sử dụng từ trong reddit). Đây chính là cảm giác của giao hưởng Tutti (“Tutti” nghĩa là “toàn bộ” – ý chỉ một sự hội tụ của âm nhạc giao hưởng, như trong anime “Hibiki! Euphonium”)! Nó đã làm say đắm con tim tôi mất rồi.

“Woa! Cá mập búa kìa! Ê này, mình được phép chụp ảnh ở đây chứ hả?” Khi chỉ tay vào con cá mập, tôi nghe Yuigahama vừa nói vừa gật đầu “Ừ hứ” như một người chị gái vậy.

Oh tuyệt, như vậy là thực sự ổn khi chụp ảnh ở đây ư. Pasha-pasha, máy chụp ảnh đến đây nào. Phía bên góc nhìn của tôi, tôi có thể thấy Yuigahama đang bước những bước mau lẹ tới chỗ Yukinoshita. Và rồi, cô ấy thầm thì vào tai Yukinoshita.

“Trông kìa! Ngay cả Hikki cũng đang tận hưởng rất thoải mái đó.”
“Haa….”
Yukinoshita thở dài như thể cô ấy đã chịu thua vậy.

Vào lúc này, bỗng cuộc trò chuyện thì thầm ấy trở nên yên lặng hẳn. Nhận thấy sự im ắng bất thường, tôi liếc nhìn sang phía đó. Đang ấn tay vào trán trong lúc nhìn chăm chú về phía tôi, ánh mắt của Yukinoshita và tôi bỗng chạm nhau.

“Gì … Gì vậy?”
Bối rối khi thấy tôi chủ ý nhìn về phía họ một cách tập trung như thể tôi nghe thấy được cuộc trò chuyện vừa rồi, Yukinoshita vuốt mái tóc qua vai một cách dịu dàng. Và rồi, cô ấy mỉm cười với tôi như để trêu tôi một chút.

“Chả có gì cả đâu. Tôi chỉ thấy hơi ngạc nhiên ấy mà, chỉ có vậy thôi. Tôi có thể chụp hộ cậu một tấm ảnh cùng với những con cá mập đấy.” Khi nói những lời đó, cô ấy giơ tay ra về phía tôi. Có vẻ như tôi chắc chắn sẽ được chụp một bức ảnh kỉ niệm với con cá mập búa viền rãnh nếu tôi đưa cho cô ấy cái điện thoại của tôi.

“Thật đấy hả? Như vậy tôi có thể đem đi khoe khoang với Komachi rồi.”

Nhận lời đề nghị từ cô ấy, tôi nhẹ nhàng đưa cô điện thoại của mình, rất cẩn thận sao cho đảm bảo rằng đầu ngón tay tôi không hề chạm vào màn ảnh.

“Cá mập búa nhé. Khi con cá mập búa bơi tới, ngay lập tức bấm phím chụp nhé! Sẽ tốt hơn nếu như cậu có thể chụp khi con cá mập đang ở phía bên cạnh, như thế thì chiếc búa sẽ có thể nhìn thấy được.”
“Thật đáng ngạc nhiên khi cậu lại chỉ rõ quá chi tiết như vậy…..”

Yukinoshita bộc lộ một nét cau mày nghiêm nghị khi đang chụp một số tấm ảnh liên tiếp như thể việc này là một kiểu thách thức vậy. Mà có cái quái gì khiến cho Yuigahama, người đứng ngay phía bên cạnh tôi, đang cười toe toét vậy cơ chứ?

“Những hình ảnh này trông thế nào?”

Nhìn vào điện thoại của tôi khi vừa được trả lại, tôi thấy ngay một bức mà đúng như tôi đã miêu tả, có bức ảnh mà có vẻ như đã được chụp một cách chuẩn xác nhất, khi tôi đang nhìn với vẻ như bị nuốt chửng hoàn toàn bởi chiếc búa của con cá mập vậy.

“Ô hô! Những bức ảnh này thật tuyệt vời!”
“Tôi thấy rồi. Thật tốt khi nghe điều đó.”

Một hơi thở phả ra từ Yukinoshita, hơi thở pha lẫn một chút mệt mỏi lẫn cảm giác nhẹ nhõm. Yuigahama khoác tay Yukinoshita thật chặt và kéo nhẹ một vài cái.

“Ok, hãy đi đến chỗ cái tiếp theo thôi!”
“…. Được rồi.”

Mỉm cười trở lại, Yukinoshita đi theo Yuigahama. Yukinoshita đã cảm thấy lưỡng lự lúc đầu, nhưng Công viên thủy sinh này đã vượt qua cả sức tưởng tượng của cô ấy đến mức mà giờ đây cô ấy cũng đã trở nên thích thú với nó. Chào tạm biệt những con cá mập búa mà tôi không muốn rời xa một chút nào, tôi liền đi theo sau hai người họ.

Trong Khu công viên thủy sinh này, vì hôm nay là ngày thường trong tuần, nên chỉ có lác đác một vài người đến tham quan. Tôi có thể thấy đôi khi có một vài đôi vợ chồng già, hay những cặp vợ chồng mang theo con nhỏ của họ, ngoài ra còn có những nhóm nhỏ các cô gái trẻ với bạn bè của họ và những người đứng ngắm nhìn khác với vẻ tương đối yên lặng.

Nếu như đây là ngày cuối tuần hay ngày nghỉ lễ nào đó, thì nới đây sẽ chật cứng bởi các gia đình và trẻ nhỏ.

Nơi đây, một khu vực tối tăm được chiếu sáng bởi những chiếc bể chứa nước rộng lớn. Trong quang cảnh giống như những buổi trình chiếu nghệ thuật như thế này, tất cả mọi người dường như đều tự nhiên hạ thấp giọng nói xuống. Chúng tôi cũng không phải ngoại lệ. Tôi như thể đang khóc trong sự sửng sốt khi tôi được chiêm ngưỡng vẻ hùng vĩ, tráng lệ của chiếc bể chứa khổng lồ, nơi chứa loài cá ngừ vây xanh.

Khu vực “Biển cả của Thế giới” được chia thành các nhóm đa dạng. Bể nước chứa những con cá đến từ phía Nam Đại dương đã làm tôi say đắm hoàn toàn với sự trưng bày sáng chói của nó.

Sự vĩ đại, sức mạnh và vẻ đẹp của tự nhiên đang hiện ra trước mắt tất cả những người chúng tôi đang ở đây. Trước những cảnh tượng như vậy, ai cũng không thể không thốt lên những lời cảm thán như “Thật kinh ngạc”, “Đẹp quá” và “Trông thật ngon”. Khoan đã, cái gì… “trông thật ngon” là sao?…..

Ừ thì, tất nhiên là, sẽ có những người có những suy nghĩ khác biệt.

Dù sao thì, khi một Ngài Cá bơi qua trước mặt chúng tôi, Yuigahama dừng lại một cách đột ngột. Như thể bị thu hút, Yukinoshita và tôi cũng dừng lại theo. Liếc nhìn qua thì, đây là một bể chứa nước khá tối và đơn giản, khác xa so với những bể cá đầy màu sắc khác ở xung quanh.

Ở đây, ánh sáng không hề chiếu qua, và những mảnh gỗ mỏng được dựng chụm vào nhau trên bề mặt đáy bể tạo nên một vẻ hiu quạnh, cô độc. Ở bên trong đó, có một con cá đang bơi lội với một vẻ chán nản. Nó đem lại cảm giác như thể nó là một sinh vật vô cảm vậy.

Không, có lẽ là sai khi nói rằng nó đang bơi. Nó còn không hề chuyển động gì nhiều, mà chỉ như đang trôi theo dòng nước.

“Trời ơi … gớm guốc quá.” Yuigahama lẩm bẩm một cách ngẫu nhiên.

“Nó là một con cá bảo mẫu, rõ ràng là vậy.”
“Chúng sống ở trong bùn lầy và không bơi nhiều.”
Yukinoshita đọc lên phần chú thích và rồi liếc nhìn tôi.
Vì sao mà cô ấy lại nhìn về phía mình cơ chứ? Tôi nhìn vào biển chú thích, phần chú thích đã hết đâu mà!

Ồ? Và chúng ngay lập tức ăn ngấu nghiến những con giáp xác hay những loài tôm nhỏ nào chẳng may bơi qua chúng.

“Bọn chúng như đang được sống một cuộc đời lý tưởng vậy …”
“Cậu đang đồng cảm với chúng nó sao?!”
Yuigahama phản ứng choáng váng trước những suy nghĩ mà tôi đã thốt ra trong vô thức. Ngay sau khi nghe thấy điều đó, Yukinoshita bỗng tự dưng mỉm cười.

“Như cậu vừa nhắc, con cá này, nó thực sự gợi nhớ đến một người nào đó. Phải không, Hikifishy-kun?”
“Tôi và nó không hề giống nhau. Kể cả tên cũng thế.”

Tại sao cô ta lại cười mình chứ? Ây dà, có vẻ như tên gọi khác của loài cá bảo mẫu này là Komoriuo. Tôi đoán cái tên đó có nghĩa là con cá này là một kiểu loài cá chuyên chăm nom những con cá nhỏ khác. Nếu như là vậy, thì tôi quả thực chẳng giống chút nào cái loài cá Hikikomori này …. Mà không, làm bảo mẫu trông trẻ là một ý tưởng tuyệt vời đấy, với tôi. Tôi yêu trẻ nhỏ mà!

Với một biểu hiện dễ làm mê ly kèm theo những tiếng cười khúc khích, cô ấy nói với một giọng vui vẻ.
“Ugggh, gớm ghiếc thật.”
“Đừng có nói chúng ghê chứ, chúng đang cố gắng hết mình để sinh tồn.”

Có lẽ nào chúng ta không ở cùng một hành tinh không? Ý tôi là, cô gái này đang có vẻ như quá vui sướng khi nói về cái điều này …. Trong khi Yuigahama bị thu hút bởi loài cá bảo mẫu này, Yukinoshita ngồi xuống bên cạnh cô ấy. Hai người họ liền thay nhau nói những lời như “Gớm ghiếc thật, phải không?” và “Thật ghê tởm, đúng không?”

Và rồi, Yuigahama đột nhiên mỉm cười.

“Nhưng…. chúng trông cũng khá dễ thương, phải không?”
“Tôi không hiểu sao cậu nói dễ thương nữa, nhưng chắc chắn là chúng đang làm cho người ta phải yêu mến chúng.”

Và với câu nói ấy của tôi, Yukinoshita và Yuigahama nhìn nhau và cùng cười khúc khích.

“Tôi khá chắc chắn là “dễ thương” hoàn toàn không liên quan gì sau khi đã nói chúng “gớm guốc”…..

Trên tất cả thì, đúng là loài cá bảo mẫu này có một khuôn mặt thật kinh khủng. Cậu có chắc là cậu đang thật sự gọi đó là “đáng yêu” không?

Tôi thật sự không thể hiểu nổi con gái và cái cảm giác của họ về “dễ thương” hay “đáng yêu” nữa. Chẳng phải rõ ràng là khó hiểu sao? Nào là cách ứng xử của cô ấy thật đáng yêu, hay kiểu tóc của cô ấy trông thật dễ thương, hoặc giọng nói của cô ấy nghe thật dễ yêu làm sao … Chẳng phải đây chính là những gì mà những tên con trai thường nói khi họ giới thiệu những cô gái trước đám bạn của mình hay sao? Hay phải chăng đây là một cách nói vòng vo rằng thực ra đám con gái đó chả có gì đáng yêu chút nào cả? Tôi đã từng nhìn thấy mấy cái kiểu nói này ở trên mạng. Nghiêm túc mà nói, bạn thật sự sẽ khó mà tin được lũ con gái khi mà họ khen một thứ gì đó là dễ thương.

Các loài cá khác bao gồm cá nhím với cá hề. Cá ngựa rồi hải long lá (cá rồng biển thân lá, nhưng cùng họ với cá ngựa). Những con cá bơn mình dẹt lúc quay trái lúc quay phải. Cuối cùng là những con cá hố mình lươn không vẩy, rồi đến các loài huệ biển Nhật Bản có da gai ….

Đi men theo lối dẫn từ trong sảnh các bể chứa ra bên ngoài, chúng tôi tiếp tục nhìn thấy một số lượng lớn các loài cá sống ở dưới biển sâu trong buổi triển lãm “Biển cả của Thế giới” này.

Do đã ở khá lâu trong cái khu vực có bóng tối phủ kín kéo dài như thế này, nên ra ngoài nơi ánh mặt trời chiếu tới thật tai hại làm sao. Sau khi đi ra bằng cửa tự động, chúng tôi tới hành lang bên ngoài, nơi những cơn gió nhẹ từ ngoài biển lùa vào vuốt ve trên má. Cũng vào lúc đó, tôi bỗng nhìn thấy rõ một làn sóng mạnh tạt vào bờ biển.

Vùng biển ở đây có vẻ sẽ là nơi mà các bể đá thủy triều sẽ xuất hiện trở lại. Những con cua, hà biển, hay những con sao biển chỉ là một trong số rất nhiều những loài sinh vật có thể tìm thấy ở bờ biển. Cứ đi dọc các bãi đá và bạn sẽ thấy vô vàn các loài đa dạng, bạn sẽ cảm giác như thể đang có một bầu trời đầy sao ở ngay trên mặt đất vậy. Nhắc đến trời thì, lúc này tuyết rơi không quá nặng nề, và thật sự trông chúng đã nhẹ nhàng và thưa thớt hơn hẳn. Hơn nữa, sau khi nghe dự báo rằng sự bất thường của thời tiết trong ngày hôm nay là do sự ảnh hưởng của dòng hải lưu lạnh gần đây, nên tôi cũng không biết nói gì thêm. Dù sao đi nữa thì, vào thời điểm này, nhiệt độ buổi chiều có vẻ tương đối ổn, nên chúng tôi cũng không phải lo lắng gì nhiều.

“A, hình như có đám đông tụ tập ở kia kìa.”

Khi mà tôi còn đang mải lo nghĩ về thời tiết, Yuigahama đang đi phía trước bỗng dưng quay người và chỉ tay về khu vực mặt tiền. Chính xác là có tất cả bao nhiêu người đang tụ tập ở đó vậy ta? Những giọng nói vang lên từ phía đó cho thấy họ đang khá vui vẻ và thích thú khi ở đó, với những tiếng thốt lên “Kyaaa” và “Waaa”.

“Chúng ta cùng ra đó và xem thôi nào.”

Nói rồi, chúng tôi đi ra khu vực đó để xem từ đâu mà có thể gây nên sự hào hứng đến như vậy. Một lối đi nhỏ men theo bờ tường dẫn đến một chiếc bể nước nhỏ và dài ở bên trong. Tuy nhiên, không giống các bể chứa khác, nó không hề được phủ kín. Mặt nước được cho tiếp xúc với không khí bên ngoài. Ta có thể nhìn thấy chỉ dẫn được viết trên biển thông tin là “Xin hãy chạm vào chúng nhẹ nhàng bằng hai ngón tay”.

Rõ ràng đây là nơi mà bạn có quyền được trải nghiệm cảm giác chạm tay vào động vật ở dưới nước. Ế, vậy thì loại sinh vật nào mà tôi có thể được chạm vào đây nhỉ, tôi tự hỏi như vậy khi ngó mặt vào bể nước.
Cá mập. Một lần nữa, lại có cá mập ở trong đó.

Một vài con cá mập nhỏ xen lẫn với cá đuối nhỏ đang bơi lội một cách nhàn hạ ở bên trong bể. Nhìn vào biển thông tin, tôi thấy dòng chữ イヌザメ (Cá mập tre vằn),  ネコザメ (Cá mập đầu bướu Nhật Bản), Cá nhám mèo, Cá đuối và Cá đuối mình hõm (tên tạm dịch – đây là loại đặc trưng ở Biển Nhật Bản) được ghi trên đó.

“Này, Hikki, nó là một con cá nhám mèo đấy!”
Yuigahama đập vào cánh tay tôi một cách hào hứng, khi đang nhìn mải mê những con cá mắt mèo này. Và rồi, cứ lần lượt từng lúc một, cô ấy chạm nhẹ tay vào con cá. Nó chả có phản ứng gì cụ thể cả, mà chỉ ở yên đó một cách im lặng. Thấy vậy, Yuigahama gật đầu như thể vừa tự thuyết phục bản thân bởi một điều gì đó.

“…. Nó có cảm giác giống như là Sable ý!” (Sable là tên con chó mà Yuigahama nuôi)

Làm thế quái nào mà như vậy được? Chỉ bởi vì màu sắc của nó cũng là màu nâu nhạt ấy hả? Con cá mập này, nó chả giống tí gì một con chó cả, hiểu chứ? Ý tôi là, nó gợi nhớ đến con chó mà cậu nuôi phải không? Cậu có còn chắc đây là cá mập nữa không? Mà tuy thế thì, tôi cũng chả biết đây là cá mập kiểu gì hay vì sao người ta gọi chúng là cá nhám mắt mèo nữa? Vểnh mặt lên suy nghĩ, tôi cảm thấy có vẻ như cũng có một người có chung một rắc rối khó hiểu như tôi.

Ngay bên cạnh tôi, Yukinoshita đang vuốt cằm, quan sát con cá một cách kỹ lưỡng. Cá mập đầu bướu Nhật Bản có kích thước nhỏ hơn từ một đến hai lần so với cá mập tre vằn, và thân của nó cũng có những viền nét đặc thù hằn trên đó, khiến chúng trở nên rất dễ phân biệt.

“Cá ..mèo …”

Yukinoshita đứng đó lẩm nhẩm một vài từ ngữ, ánh mắt không rời khỏi con cá nhám đang bơi.

“Thật không thể hiểu được. Con cá nhám mèo này giống con mèo ở chỗ nào chứ? Đặt tên chúng như vậy, chắc chắn phải có một bộ phận cơ thể nào đó của chúng tương tự như mèo.”

Ồ, cô ấy không thể nào kiềm chế được việc phải giải đáp tất cả những gì có liên quan đến “mèo” hay sao? Quả thật, cô ấy yêu mèo như mèo yêu việc nghịch ngơm nô đùa vậy.

Với vẻ quyết định, Yukinoshita xắn tay áo lên và đưa tay ra vuốt ve con cá nhám mèo một cách thích thú, và xoa đầu nó một lúc. Và rồi, cô ấy chợt mỉm cười một cách hài lòng.

“Tôi đoán là sờ vào nó có cảm giác rất giống như lưỡi của con mèo vậy.”
“Đó, chỉ là cảm giác khi sờ vào da cá mập thôi, cậu hiểu không.”

Yukinoshita dường như không hề nghe thấy tôi vừa nói gì khi vẫn tiếp tục vuốt ve con cá mà chẳng đoái hoài chút gì tới thế giới xung quanh.

“Mèo, cá mập mèo, mèo ….. “Meow” … Không, có thể là “Shaaaa” chứ.”
“Chỉ vì chúng là cá mập (sharks) nên không có nghĩa là chúng sẽ phải kêu “shaaaa”.

Mà dù sao thì, vấn đề chính ở đây là cá mập có kêu bao giờ đâu…. Có lẽ thế, hẳn phải là vậy. Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi nhìn thấy Yuigahama đã rời khỏi chỗ đàn cá nhám mèo này và có vẻ như đang tìm một đối tượng mới. Yuigahama cứ nhìn khắp lượt trong bể nước.

“Aaa, có cả lươn ở đây nữa này!”

Nói xong, Yuigahama vươn tay ra và nói “Eitto”. Khoan nào, nó là một con cá đuối đấy chứ hả. Chắc chắn là có gì đó nhầm lẫn ở đây rồi. Ờ-hớ.

“Hyaa!?”

Ngay tại đó, cô ấy bỗng dưng hét lên một tiếng, ngón tay thì rụt ngay lại.

“Tớ vừa chạm vào thứ gì đó nhơn nhớt ý! Nhớt quá đi!”

Nói với cái giọng như thể cô ấy sắp khóc đến nơi, Yukinoshita như thức tỉnh khỏi sự mê man với những loài cá mắt mèo kia và đi nhanh tới chỗ Yuigahama rồi quan tâm hỏi han cô ấy.

“Cậu đã chạm vào cái gì vậy? Hikigaya-kun à? Cậu nên rửa tay nhanh đi thôi.”

Khoan đã, cái quái gì thế? Cậu có thể ngừng luôn và ngay cái việc coi tôi như một con cá đuối được không? Tôi không hề tiết ra chất nhầy, được chưa? Mà không, nếu như lũ con gái mà đã chạm tay vào một thứ gì đó ướt nhầy, hẳn là sẽ gợi nên cảm giác như sờ vào một con lươn phải không? Đã vậy thì tôi sẽ dám chắc là lần sau tôi sẽ rửa tay thật kĩ trước khi tiếp xúc với bất kỳ một đứa con gái nào cho biết tay!

Nói thế nào thì nói, một người chả thể có nhiều cơ hội được chạm vào một con cá mập hay cá đuối. Tôi chẳng khác gì, cũng xắn tay áo lên và chạm vào chúng với tất cả tình cảm từ tận trong con tim mình.

Cái cảm giác thô ráp và nhớt nhát thật sự rất thú vị. Bên cạnh tôi, Yuigahama đã thôi không chạm tay vào bể nữa. Dù thế, tôi thấy cô ấy vẫn nhìn vào lũ cá nhám mèo với một vẻ trìu mến.

“Sao thế? Cậu có chắc là cậu không muốn vuốt ve chúng nữa không?”
“Uh! Tớ nghĩ là chúng sẽ thấy mệt mỏi nếu như mình chạm vào chúng quá nhiều!”
“Tôi hiểu rồi, như thế thật đúng với tính cách của cậu, Yuigahama.”
Tôi bất chợt nở một nụ cười. Thực là vậy, nếu như ai đó mà cứ vuốt ve động vật một cách bừa bãi, chắc chắn sẽ làm chúng căng thẳng. Ví dụ như con mèo nhà tôi ấy, nó sẽ tặng tôi một cú bạt mèo nếu như tôi vuốt ve nó. Cơ mà thành thật phải nói là tôi thấy thích thú hơn khi thấy nó bị phiền hà và mệt mỏi như thế.

Những từ ngữ được phát ra từ miệng tôi một cách thật bất thường. Và bên cạnh đó, Yuigahama lại nhìn chằm chằm xuống mặt sàn, tránh đi ánh nhìn của tôi và đôi vai cô ấy bỗng nhiên run lên một cái.

“…. Đúng với con người tớ sao, tớ không hiểu lắm?”

Ánh nhìn của tôi dõi theo cô ấy. Những bông tuyết rơi như nhảy múa, tạo nên những gợn lăn tăn trên mặt nước. Yuigahama chầm chậm ngẩng đầu lên để nhìn thẳng vào tôi.

“… Tớ, tớ không hoàn toàn tốt đẹp như cậu nghĩ đâu, Hikki.”

Đôi mắt của cô như thể nói lên khoảng cách giữa hai chúng tôi, xa hay gần thế nào, tôi cũng không rõ, nó mơ hồ, và phù du như nụ cười trên khuôn mặt của cô lúc này vậy.

Lời thỏ thẻ vừa rồi nghe không khác gì một câu độc thoại.
Nghe thấy vậy, tôi chợt nín thở.

Tôi đang làm cái quái gì vậy? Tôi vừa nói rằng điều đó thật đúng với con người Yui, nhưng chính xác ý tôi là như thế nào khi nói thế?

Lại một lần nữa, cảm giác khó chịu trong người tôi tăng lên dần, làm tim tôi như rùng lên một nhịp đập. Siết mạnh bàn tay lại, tôi nhận thấy rằng tôi chắc hẳn đã bỏ qua điều gì đó quan trọng dẫn đến việc cảm giác bứt rứt này bỗng dâng trào lên. Cho dù vậy, tôi vẫn phải nói thêm điều gì đó, nhưng có cố mãi, thì những câu từ cần thiết lại không thể phát ra từ miệng tôi được. Tôi nhìn cặp môi run run của cô ấy, cùng nụ cười cô đơn và đôi mắt hướng xuống.

Không hề có một âm thanh, hay giọng điệu đặc biệt nào được vang lên, tiếng ồn xung quanh như dần to lên hơn nhiều nữa.

Trong đây, một tiếng “Kyui~~” vang cao vọng lại khắp xung quanh.

Ngay sau khi nghe thấy nó, Yuigahama ngẩng lên, nhanh chóng bình thản trở lại.

“Aaa, chim cánh cụt kìa! Hikki, Yukinon, chúng ta đi xem thôi nào!”

Yuigahama nói với giọng đầy nhiệt huyết. Cô ấy gọi Yukinoshita và nhìn chằm chằm vào cô, trong khi Yukinoshita vẫn đang nhìn tôi với một ánh mắt sững sờ. Cảm thấy vậy, tôi nhìn lại cô ấy. Tuy nhiên, ánh mắt cô ấy chuyển hướng sang cả hai chúng tôi, như thể hiện rằng cô ấy thực đang quan tâm tới cả hai người.

“Cùng đi chứ hả?”
“Ừ! Đi thôi nào.”

Yukinoshita nhìn Yuigahama một cách vui vẻ, và mỉm cười bơ vơ. Tôi tự hỏi rằng liệu cô ấy có nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi giữa hai chúng tôi hay không. Nhưng cô ấy có thể đã thấy biểu hiện đó trên gương mặt của Yuigahama. Yuigahama ôm chặt cánh tay Yukinoshita, và nhanh chóng bước về phía có ngọn núi đá. Những bước chân ấy trông thật nhanh nhẹn.

Nhìn bóng dáng họ từ phía sau, có vẻ như đó chỉ là một sự chủ tâm cố gắng để cùng vui vẻ thôi. Nhưng cũng có thể tôi có suy nghĩ như thế là do cuộc nói chuyện vừa rồi. Bởi dù sao thì lúc này đây, như đã nói từ trước, là khoảng thời gian mà chúng tôi nên tận hưởng cùng nhau.

Thở ra một tiếng như để thay đổi không khí, tôi tiếp tục đi theo sau hai cô gái ấy.

Sau khi đi bộ được một lúc, chúng tôi nhìn thấy một ngọn núi đá trải dài ra trước mặt. Ở đó, có rất nhiều chim cánh cụt đang kêu lên từng tiếng “Kyuuui” “Kyuuuu”. Chúng đang nhảy xuống bể nước với những tiếng bắn nước tung tóe hoặc là đang đứng yên ở bên cạnh tảng đá lớn để sưởi ấm từ bóng của nó.

“Waa, đáng yêu quá mất thôi!”
“Tôi cũng thấy vậy.”

Yuigahama đang rất nhiệt tình chụp ảnh liên tiếp những con chim cánh cụt. Một nụ cười có thể thấy được từ phía bên cạnh đó, từ Yukinoshita khi cô đang nhấn nút chụp nhiều lần một cách kín đáo.
Đúng như tôi đoán, Chim cánh cụt-san quả thực gây ấn tượng mạnh với con gái.

Tôi nghĩ chúng cũng khá là tuyệt nữa. Cho dù dáng vẻ thuôn dài, chúng vẫn có đường nét tròn trịa. Rồi còn đôi mắt tròn xoe nữa, và cái dáng lạch bạch mỗi khi chúng bước đi. Tôi thật sự rất yêu cái hình thức đó.

“Trời đất ơi, chúng dễ thương đến phát sợ! Tôi phải gửi một vài bức ảnh cho Komachi mới được!”

Khi những con chim cánh cụt bước tới chỗ hàng rào ngăn cách, tôi đợi cho đến khi chúng đã đứng đầy hết cả trong màn hình ngay trước khi di động của tôi kêu “Pasha” “pasha” cho mỗi lần chụp.

Và rồi, ngay trong lúc đó, những ánh đèn flash cũng vụt mất ngay.

Nếu như Komachi nhìn thấy những bức ảnh này, và chiêm ngưỡng kĩ lưỡng chúng, con bé thể nào cũng sẽ thốt lên “Komachi cũng muốn đi cơ!” Đây là logic đã được chứng minh bởi chính bản thân tôi. Và rồi tôi sẽ đáp lại là “Được rồi, vậy đi thôi nào!” để rồi Komachi sẽ đáp trả bằng một cử chỉ hết sức đáng yêu và ngây thơ. Tôi sẽ được quyền hẹn hò một cách hợp pháp với em gái của mình! NURUFUFUUUFUFUFUFUFU.

Trong khi tôi đang tính toán cái thủ đoạn ranh ma của mình, Yuigahama và Yukinoshita đã chuyển sang khu vực khác rồi. A, chết tiệt, họ đang bỏ mình lại phía sau kìa!

Chụp ảnh mau lẹ xong, tôi chạy theo Yuigahama và Yukinoshita. Hai người họ, đi theo con đường nhỏ, và đi đến những bậc thang dẫn xuống nửa dưới tòa nhà này.

Bên cạnh con đường đi ở trong khu vực chim cánh cụt, còn có cả một không gian ở bên cạnh những hồ bơi khổng lồ. Đây là nơi bạn có thể xem chúng bơi lội trong đó. Những con chim cánh cụt ở trên bờ thì, có một phong cách khác so với những con còn lại. Chúng đang bước những bước lạch bạch nặng nề. Những con đang bơi thì có thể rẽ nước một cách mau lẹ, và bơi lướt đi với tốc độ cực nhanh, làm cho chúng có vẻ như là đang bay thật vậy.

Ngay sau khi nhìn thấy cảnh đó, Yuigahama thốt lên ngạc nhiên, và liên tục kéo mạnh tay áo của Yukinoshita.
“Ôi trời, thật là đáng kinh ngạc! Nhìn chúng bơi kìa! Cậu có thấy như thế trông chúng giống chim hay loài gì đó tương tự không?
“….Ừ thì, thật ra, ngay từ đầu chim cánh cụt đã LÀ chim rồi.”

Yukinshita trả lời với giọng sửng sốt. Như thể cảm thấy đau đầu, cô ấy ấn hai tay vào thái dương. Nghe thấy thế, Yuigahama há hốc miệng với vẻ ngớ ngẩn và quay sang nhìn tôi, người cũng đang thấy kinh ngạc vì cô ấy.

“…. Tớ, tớ cũng biết điều đó mà!”

Yukinoshita mìm cười dịu dàng với Yuigahama, trong khi tôi chỉ biết cười khô khốc. Không, thực ra tôi còn chả biết tôi đang cảm thấy như thế nào lúc này nữa.

Sau khi tận hưởng nét kỳ thú của hình ảnh những con chim cánh cụt bơi lội, chúng tôi quay trở lại cầu thang dẫn lên trên. Từ đây, chúng tôi có thể thấy được những con chim cánh cụt Humboldt tập trung tại ngọn núi đá và đang đi ngoằn ngoèo. Tại đó, có hai con chim cánh cụt chợt thu hút ánh mắt tôi. Chúng đang đứng sát vào nhau một cách thân mật và chải lông cho nhau, và thường xuyên kêu lên thành tiếng với nhau.

Nhìn chúng thôi cũng đủ để cảm thấy thật dễ chịu. Trong khi đó, tôi liếc nhìn vào chiếc bảng chỉ dẫn ở phía trước. Yukinoshita và Yuigahama tiến tới bên cạnh tôi và cùng hướng mặt nhìn vào để đọc. “Được rồi, để xem nào”. Tôi nhường chỗ cho hai người họ và lùi lại nửa bước, trong khi mắt tôi vẫn nhìn theo những dòng chữ trên tấm bảng.

Có thể thấy rõ theo những gì tôi đã đọc được rằng, hai con chim cánh cụt đang xích gần vào với nhau kia là một cặp vợ chồng cánh cụt. Trong đa số các trường hợp, những con chim cánh cụt Humboldt mà bị cầm giữ trong các khu công viên như thế này, thường tìm và ghép đôi cho cả cuộc đời và vì thế chúng sẽ ở bên nhau mãi cho tới khi có một con trong số chúng chết đi. Sau khi đọc xong những dòng này, tôi lại nhìn vào hai con chim cánh cụt ấy. Và cũng lúc đó tôi thấy đôi vai của Yukinoshita đang rung lên, và biết rằng cô ấy đang thở ra hổn hển do sự ngạc nhiên bất ngờ.

Và rồi, cô bỗng bước chân rời đi một cách nhanh chóng.

“Có chuyện gì thế?”
Yukinoshita có vẻ đang rất vội vàng khi đó, nhưng cô vẫn quay lại nửa mặt về phía tôi sau khi nghe thấy giọng hỏi han.

“…. Tôi sẽ chờ ở bên trong kia.”

Với những lời ngắn ngủi như vậy, cô ấy liền quay trở lại khu vực bên trong công viên thủy sinh mà không hề ngoái đầu lại nhìn thêm một lần.

Cái vùng dành riêng cho chim cánh cụt này vốn là một vùng tiếp xúc với không gian bên ngoài trời. Xét về tình trạng thời tiết lúc này thì, có vẻ ở bên ngoài thế này đã đủ và giờ hẳn là lúc phù hợp để quay trở lại bên trong. Tôi đi theo hướng mà Yukinoshita vừa rời đi trước, nhưng khi ngoái đầu lại, tôi thấy Yuigahama vẫn đứng ở đó và nhìn chăm chú vào con chim cánh cụt Humboldt. Với đôi mắt khẽ mở, cô ấy nhìn nó một cách thật trìu mến và dịu dàng.

“Tôi nghĩ là chúng ta nên đi thôi.”
“À, ừm. Tớ muốn nhìn lại một chút trước khi rời đi ấy mà. Tớ vẫn muốn chụp thêm một vài bức ảnh nữa! …. Cậu cứ đi vào trước đi!”

Vừa nói vậy, cô ấy vừa chỉ tay về phía con chim cánh cụt và rồi quay lại về phía chỗ của Humboldt với chiếc điện thoại trên tay. Cô ấy dường như không hẳn là sẽ chụp ảnh, mà, chỉ đang cầm chặt nó trong tay.

“…..Tôi hiểu rồi.”

Nhìn cô ấy với dáng vẻ như thế, tôi cũng không muốn nói gì tiếp. Bằng câu trả lời ngắn ngủi như vậy, tôi bước đi về phía trong của tòa nhà khu thủy sinh. Những tiếng kêu của chim cánh cụt tiếp tục vang lên đằng sau lưng tôi. Những tiếng gọi cất lên của đôi chim cánh cụt Humboldt kia nghe buồn thảm hơn làm sao.

Sau khi ở ngoài trong khoảng thời gian lâu đến vậy, hơi ấm trong khu nhà chính làm tôi thở phào ra một tiếng. Đi dọc theo con đường từ khu vực chim cánh cụt này sẽ dẫn tới những bậc thang đưa xuống một phòng ở bên dưới. Vẫn còn một cặp bể chứa to lớn ở dưới đó. Trên chiếc bảng chỉ dẫn có dòng chữ “Rừng tảo biển” được khắc lên bề mặt. Mà kể cả cái biển có nói gì đi nữa, thì từ xa tôi đã nhìn được vào trong và thấy một cây rong biển “khổng lồ”, đang lắc lư đi đi lại lại. Quả là một rừng tảo lớn đây.

Bên cạnh loài tảo biển màu nâu nhạt, những loài hải quỳ màu đỏ sặc sỡ và màu xanh lục cùng các loài san hô góp phần rọi sáng xung quanh, trong khi những phần còn lại của căn phòng thì vẫn tối đen như hắc ín. Thậm chí còn có cả một chiếc ghế dài được sắp đặt ngay phía trước bể chứa nước, làm cho chỗ đó trở nên giống như một rạp chiếu phim thu nhỏ vậy. Tuy thế, không hề có bóng dáng người nào đang ngồi ở đó cả. Ít nhất cũng có thể nói những chỗ ngồi đó rất hiếm khi được sử dụng. Mặc dù vậy, ở phía chiếc bể nước nơi ánh sáng rọi vào, hình bóng mờ nhạt của một người đang đứng ở đó có thể thấy được phản nghịch lại màn đen phía sau. Dáng đứng ấy. Không thể nào tôi có thể nhầm lẫn với bất kỳ ai khác.

Yukinoshita Yukino.

Dáng điệu của cô ấy, được chiếu lên bởi ánh sáng lờ mờ xuyên qua bóng tối từ bể chứa nước, làm cho cô ấy tựa như một bức tranh vậy. Tôi không thể gọi cô vào lúc này. Hơi thở muốn được phả ra tự dưng bị tắc lại từ tận sâu trong tim tôi.

Vì vậy, tôi dừng bước lại. Nhận thấy sự gián đoạn trong những bước chân, Yukinoshita quay sang phía tôi đang đứng. Cô ấy biểu lộ một cử chỉ mơ hồ, trông có vẻ như là cô đang gật đầu vậy. Thấy thế, tôi bắt đầu đi về phía cô, từng bước, từng bước một.

“Yuigahama đâu rồi?” Yukinoshita hỏi như thể cô ấy không nhìn thấy tôi khi đang nhìn chăm chú vào bể nước, kể cả khi tôi đang đứng ngay bên cạnh cô.

“Đang chụp ảnh những con chim cánh cụt thần tiên. Cô ấy nói cô ấy sẽ ra ngay nên tôi sẽ đứng đợi ở đây thôi.”

“Ra thế.”

Sau đó, cuộc nói chuyện chấm dứt. Chúng tôi chỉ lặng lẽ tiếp tục ngắm nhìn bể nước ở ngay phía trước mặt mình. Ánh sáng yếu ớt phát ra từ rừng tảo biển khổng lồ rọi lên những con cá màu sắc đa dạng đang bơi lội xung quanh. Có vô vàn con cá đang bơi đi bơi lại. Giống như cây tảo biển khổng lồ, chúng cũng đang lắc lư thân mình, như thể chuyển động của chúng phụ thuộc vào các nhánh rong biển ấy vậy. Có những con cá nhỏ màu xanh xanh đang ẩn nấp sau bóng những cây tảo biển. Mặt khác, lại có một con cá màu đỏ sặc sỡ đang bơi lội rất thong thả, như thể không có gì trên thế giới này có thể làm phiền nó vậy.

Đôi mắt của Yukinoshita nhìn theo chuyển động của con cá ấy, rồi cô bất chợt nói.

“….Trông nó tự do thật đấy.”
“Phải! Ô kìa, con cá đó trông to phết đấy nhỉ.”

Giọng nhỏ nhẹ của Yukinoshita không có vẻ là đang nói với ai cả. Nó giống một lời độc thoại hơn. Nhưng, tôi vẫn dám chắc là chúng tôi đang cùng nói tới một con cá. Và nếu thế, thì hoàn toàn tự nhiên để tôi đáp lại câu nói đó của cô ấy. Một hơi thở yếu ớt phả ra trên môi tôi.

“Nếu như nó không thể tìm thấy một nơi nào để đi tới, nó sẽ không tìm được nơi mà nó thuộc về. Nó sẽ chỉ ẩn nấp, bơi đi theo dòng nước hoặc theo đuổi bất cứ thứ gì mà nó có thể, cho đến khi đụng phải một bức tường vô hình nào đó.”

Yukinoshita nhẹ nhàng đưa tay ra và chạm vào mặt kính. Tuy nhiên, chỉ được một lúc, bàn tay như yếu ớt dần và lặng lẽ hạ xuống. Đứng bên cạnh nhìn cô ấy như vậy, tôi không thể nói được là ánh mắt cô đang nhìn về đâu, chỉ biết rằng cô vẫn đang nhìn thẳng về phía trước.

“Cậu đang nói về con cá nào vậy?”

Tôi không biết cô ấy đang nhìn gì, nên tôi đành phải hỏi.

Ngay lúc đó, cô ấy đã trả lời ngay, với một tiếng thở êm ả.

“Bản thân tôi…”

Nói xong, cô dịu dàng chạm tay vào mặt kính của bể chứa một lần nữa, một nụ cười cô đơn hiện lên trên khuôn mặt khi cô nghiêng cổ một cách yếu ớt.

Cô mở rộng bàn tay ra, trong một lúc dường như cô ấy có thể bị hút vào bên trong làn nước và hơn nữa, cô ấy sẽ không thể trở lại nơi mà cô ấy muốn, do sự ngăn cách của bức tường thủy tinh. Nhưng cũng chỉ giống như những hạt bong bóng biến mất, cảm giác này chỉ kéo dài trong thoáng chốc.

Căn phòng tĩnh mịch, không có một tiếng động nào có thể nghe thấy được. Âm thanh của bong bóng tràn ra rồi vỡ tung không thể tới được chỗ chúng tôi vì đã bị cản trở bởi mặt kính. Tôi quan sát Yukinoshita đang nhìn chăm chăm vào bể nước như thể cô đã tự cô lập bản thân mình với thế giới xung quanh. Khi chúng tôi chỉ biết đứng đó như vậy, một tiếng bước chân bỗng vang lên.

Quay lại, tôi thấy Yuigahama đang nhìn Yukinoshita với một ánh mắt điềm tĩnh và dịu dàng. Biểu hiện trên mặt cô ấy vừa mang vẻ trìu mến vừa mang vẻ như chực òa khóc thành lời.

“Xin lỗi vì đã để hai cậu phải chờ nhé!”

Yuigahama vẫy chào như thể vừa mới chỉ nhìn thấy chúng tôi, và gọi to với một nụ cười trên môi như thường lệ.

Đi ra khỏi khu vực triển lãm rừng tảo biển to lớn ấy, không gian bên trong tòa nhà khu thủy sinh trở nên sáng sủa hơn hẳn. Có lẽ là do ánh sáng chiếu từ phần trên cao của bức tường, kính thủy tinh trở nên bóng loáng và trần nhà thì trở nên cao lớn hẳn. Mặt sàn lúc trước thì được bao phủ bởi một lớp vải đen, nhưng giờ thì, một lớp gỗ ván màu kem đã hiện lên rõ ràng. “Tap, tap, tap”, nhờ những tiếng bước chân với vẻ năng động đó, tôi có thể nghe thấy Yuigahama đang đi với một vẻ lanh lẹ. Bỗng nhiên âm thanh dừng lại hẳn. Tôi không biết cô ấy đã nhìn thấy gì.

“A, lại đây, lại đây nào!”

Nói vậy xong, cô ấy vẫy tay ra hiệu cho tôi và Yukinoshita lại gần. Vừa gọi cô ấy vừa chỉ vào một chiếc bể chứa nước hình trụ.

Màu hồng và màu tím, rồi màu xanh của đại dương. Những màu sắc đa dạng của những con sứa sáng lung linh đang bơi lội và lượn quanh trong những cái bể nước. Yuigahama bám ngay lấy cánh tay của Yukinoshita, và hai người họ cùng ngắm nhìn cảnh tượng ấy bên cạnh nhau. Bể chứa nước ở đây có một ô cửa sổ nhỏ hình tròn cho mọi người có thể nhìn qua. Tuy thế, có vẻ khá là chật hẹp để 3 người có thể nhìn vào trong một lượt, do đó, tôi lùi lại một bước để có thể nhìn cho thoải mái.

“Ồ, nó trông giống pháo hoa quá!”
Khi đang nhìn những con sứa uốn lượn, Yuigahama thì thầm với một giọng như thể cô ấy vừa hồi tưởng lại điều gì đó.

“Ồ?” Tuy nhiên, sứa là sứa. Kể cả khi tôi nhìn kĩ lại vào chúng, tôi vẫn không hiểu sao chúng lại giống pháo hoa được.

Yuigahama quay sang tôi và chỉ tay vào một điểm trong bể nước.

“Cậu không nhìn thấy sao? Ở kia kìa, đấy. Pewwww, Bangggg.”

Con sứa mà Yuigahama đang chỉ tay vào, nó có hình dạng của một ngôi sao. Nó cứ co lại rồi nở ra, co lại rồi nở ra, cứ lặp lại như thế liên tiếp.

Kể cả khi cậu nói thế, tôi vẫn chắc chắn là tôi chả thấy liên tưởng gì đến pháo hoa cả.

“Ồ, tôi hiểu rồi. Có thể là khi con sứa tròn ở kia mà phồng to lên, sẽ giống với pháo hoa, kiểu đó.”

Trước câu trả lời ấy, Yuigahama lắc nhẹ cái đầu nhỏ nhắn của mình. Và vì thế, một lần nữa, tấm kính thủy tinh lại bị chạm vào bởi một ngón tay.

“Không phải nó, mà là đây này….”

Nói rồi, cô ấy chỉ vào một con sứa ở sau đó với những xúc tu dài nhô ra từ thân. Những xúc tu ấy co lại trong một chốc lát, trước khi vươn dài ra một lần nữa.

Ánh sáng từ bên trong con sứa trở nên lấp lánh. Nó tiếp tục kéo dài và trải rộng ra theo làn nước như một cơn mưa ánh vàng.

Tôi đã nhìn thấy một kiểu pháo hoa tương tự như thế rồi.
Đó là vào mùa hè. Trong công viên đông kín người, vô vàn luồng pháo hoa liên tiếp được bắn bay lên tận trời cao, phản chiếu trên mặt kính nửa thủy tinh của Tòa nhà tháp Chiba. Với phát bắn cuối cùng, nó thật sự giống hệt một trận mưa vàng kim. Bầu trời đêm lấp lánh, để lại dấu tích đầy ấn tượng của luồng sáng rực rỡ ấy. Ký ức về cảnh tượng đó chợt trở lại. Tôi có thể cảm nhận được nó ngay bây giờ, ở ngay trước bể chứa này.

Đứng trước tôi, Yuigahama tiến lại gần Yukinoshita.

“Sát quá….”
“Ehehe”

Yuigahama không quan tâm tới việc Yukinoshita đang cựa mình bối rối.

Bất chợt, cô ấy giữ chặt lấy Yukinoshita và kéo cô ấy nhìn thẳng trực tiếp vào ô cửa sổ của bể nước.

Nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mặt kính thủy tinh, tôi có thể xác định được rằng tôi thật sự đang ở chính giữa hai người họ.

Và rồi, Yuigahama nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc.

“Tớ thật sự rất vui…. Khi cả ba người bọn mình có thể ngắm cảnh này, cùng nhau.”

Những từ ngữ mang một vẻ nhẹ nhõm, giống như tiếng thở của cô ấy vậy.

Những từ ngữ ấy có vẻ hơi kì lạ, tuy vậy tôi chắc chắn là mình hiểu ý nghĩa của chúng. Yukinoshita cảm thấy ngạc nhiên và rồi cũng gật đầu đồng ý. Tôi không dám nói chắc, nhưng tôi dám khẳng định rằng, những gì chúng tôi cảm nhận được vào lúc này, đều không khác biệt chút nào. Nó là một cảm giác, một ảo tưởng mà tôi sẽ luôn tin vào.

Chúng tôi đi ra khỏi đường hành lang sáng sủa, và đi vào khu vực của những nhà hàng và cửa hiệu. Rẽ trái ở chỗ này là sẽ dẫn chúng tôi đi ra khu ngoài. Có vẻ như con đường dừng lại ở đây. Và giờ chỉ cần đi lên cầu thang phía trước là có thể quay trở lại cổng vào khu công viên này.

Nhìn lại từ cổng chính, nếu như đi theo con đường rẽ sang phải, sẽ được dẫn tới khu vực mà chúng tôi gặp lúc ban đầu, nơi có những con cá mập búa. Điều đó có nghĩa là, đến đây tức là đã đi được đúng một vòng quanh công viên thủy sinh rồi.

“KẾT THÚC RỒI!”
Yuigahama nhảy lên hào hứng, và quay về phía chúng tôi.

“Ê này, đi thêm một vòng nữa đi!”
“Không đâu. Chả có gì thú vị khi đi lại cùng một chỗ cả.”
“P..Phải đấy. Tôi đồng ý. Tôi cũng cảm thấy hơi mệt rồi.”

Trái ngược hẳn so với Yuigahama, Yukinoshita trông mệt lử cả người.
Cứ đi đi lại lại như thế này, chả có gì khó hiểu khi Yukinoshita cảm thấy quá mệt mỏi như vậy. Việc đi vòng vo thế này rất khó khăn đối với một người có sức bền yếu như Yukinoshita.
Tôi nhìn sang Yuigahama. Liệu cậu có thể làm ơn quan tâm tới Yukinoshita lúc này được không, là những gì mà tôi đang muốn ám chỉ với cô ấy.

“Vậy hả?….. Tớ nghĩ nó sẽ rất là vui đấy. Dù sao cũng vẫn chưa muộn mà….”
Yuigahama kiểm tra đồng hồ và nói vậy. Và rồi, một thứ gì đó như thu hút sự chú ý của cô ấy lúc đó.

“A!”
Giọng nói cất cao lên, cô ấy chỉ tay vào chiếc vòng đu quay khổng lồ đang ở đằng xa.

“Bánh xe Ferris” khổng lồ của Nhật Bản. Nó thật sự quá to lớn.

Lấy ra tờ thông tin từ trong túi áo và lật nó ra, tôi đọc thấy rằng cái “bánh xe” này có đường kính 111 mét và chiều cao toàn thể là 117 mét.

Tôi không thể diễn tả một cách cụ thể là nó cao như thế nào trong thực tế. Rất khó có thể tìm được một sự tương đồng chuẩn xác nào đó để làm phép so sánh với nó. Tuy nhiên, nếu như bắt buộc phải dùng một từ để miêu tả, đó sẽ là: cao. Và, đáng sợ nữa.
Cái việc mà tự nhiên trong tiềm thức tôi mô tả nó bằng một từ ngữ khác như vậy quả thực là khá đáng sợ.

Yuigahama quyết định đi chơi vòng đu quay khi đang không có nhiều người xếp hàng lúc này. Trả tiền vé xong, chúng tôi được ngồi lên đu quay ngay lập tức.

Và khi ấy, một điều kinh khủng bắt đầu.

Tôi nghĩ về nó, về cái ngày 10 năm về trước trong lần tôi đi vòng đu quay lần cuối cùng. Một cách tự nhiên, lúc đó tôi cảm thấy rất lo lắng trong khi bàn chân cứ run lên bần bật lúc bước lên. Khi bánh xe bắt đầu quay, đưa tôi lên cao, một cảm giác tò mò được khám phá chạy khắp cơ thể tôi. Cái sự lắc lư huyền ảo bởi cơn gió lúc quay khiến tôi có cảm giác như tôi đang mạo hiểm tính mạng của mình.

“Đáng sợ thật…” Một lời thì thầm vô thức phát ra từ miệng tôi.
Dù sao thì, đó cũng chỉ là một lời nói thầm thôi mà. Một quý ông sẽ không cảm thấy bối rối trước mặt hai người phụ nữ như thế. Nói thì nói thế, nếu như mà tôi đang đi cái đu quay này một mình, nhất định là lúc này tôi đang ngồi ôm cái đầu run rẩy của mình rồi.

Giờ thì, nói về hai người bọn họ. Họ đang ngồi cạnh nhau.Tôi tự hỏi không biết họ đang cảm thấy thế nào.

“Waaa! Cao quá! Thật là sợ! Ý tớ là, nó rung lắc điên đảo quá!” Cô ấy đang có vẻ rất thích thú khi dính chặt vào cửa sổ, như chuẩn bị nhảy khỏi chỗ ngồi vì vui sướng. Nhờ có cô nàng này mà tiếng thì thầm “Đáng sợ” vừa rồi của tôi không bị nghe thấy. Bên cạnh đó, Yukinoshita thì tái mặt lại. Cô ấy không hề nhìn ra phía bên ngoài, mà chỉ nhìn chăm chăm xuống phía dưới bàn chân của mình.

“Cậu có nghe gì không đấy? Tôi đã bảo cậu là chúng ta không cần phải đi nếu như cậu thật sự không muốn.”
Yukinoshita cười gượng gạo, biết rằng tôi sẽ nói gì đó như vậy với cô. Ngay sau đó, Yukinoshita nhìn lại tôi một cách dịu dàng.

“Không có gì đâu…. Tất cả chúng ta, cùng nhau ….”

Cô ấy quay mặt đi khi nói những lời ấy. Và rồi, ngay lúc đó, khung cảnh của thế giới bên dưới hiện lên trước mắt cô ấy. Cổ họng cô như nghẹn lại. Như để tìm kiếm sự giúp đỡ ngay lúc này, cô giơ tay ra về phía Yuigahama. Cô nắm chặt lấy cánh tay Yuigahama và kéo cô ấy ngồi xuống.

“Yuigahama-san. Cậu không thể cứ đứng lên nhấp nhổm như vậy khi đang đi vòng đu quay. Cậu không đọc bảng chỉ dẫn à?”
“Yukinon, cậu trông đáng sợ quá! X…Xin lỗi, chỉ là tớ đang hào hứng quá thôi.”
“Không phải là tôi cảm thấy phiền khi cậu đang vui, chỉ là những yêu cầu tiêu chuẩn phải được đảm bảo.”

Ahaha, Yuigahama cười khi nói lời xin lỗi với Yukinoshita, người đang có thái độ lạnh lùng khi khiển trách cô ấy. Nhưng ngay cả vậy, Yukinoshita vẫn không hề có ý định bỏ cánh tay Yuigahama ra.

Nhận thấy cánh tay mình bị nắm chặt, Yuigahama cũng siết chặt trở lại, và thu hẹp khoảng cách giữa cô và Yukinoshita.

Và rồi, tôi có thể thấy hai cô gái ấy đang chỉ tay hướng về phía bên phải.

“Nhìn kìa, đằng đó ấy! Nhà của Yukinon chắc hẳn phải ở quanh đó. A, nếu như chúng ta có thể đến gần hơn một chút, thì có thể thấy được nhà cậu đấy.”
“Thật kì diệu. Tôi nghĩ có quá nhiều điều ấn tượng có thể được nhìn thấy từ vị trí này.”

Cho dù có nói vậy, Yukinoshita vẫn quyết không bỏ tay Yuigahama ra. Tuy nhiên, cô ấy bắt đầu rụt rè ngó ra khung cảnh bên ngoài qua ô cửa sổ. Haaaa, và rồi cô ấy thở ra một tiếng, đầy ắp sự ngạc nhiên và thỏa mãn.

Bị thu hút bởi cô ấy, tôi cũng nhìn ra bên ngoài để ngắm cảnh xem sao.
Cảnh vật buổi tối khi tuyết đang rơi dày và nhanh trải ra trước mắt tôi.
Ở phía xa kia, khung cảnh của khu phố được bao phủ rộng rãi bởi một lớp trang điểm mỏng màu trắng.

“Thật là đẹp quá….”
Tôi gật đầu trước lời nói của Yuigahama. Tôi thật sự cũng cảm thấy như vậy.

“A, quả không hổ danh là Chiba của mình~”
“Từ khi nào nó trở thành của cậu vậy?”
“Từ lúc này đây. Nhưng mà nơi này, không phải là Tokyo, đúng không?”
“Edogawa là một trong 23 quận của Tokyo đấy, cậu có biết không? Dù sao thì, nơi này gần với Kasai hơn. Tôi thật sự rất nghi ngờ về việc cậu có thể nhìn thấy Chiba từ đây đấy.”

Nghe tôi nói những lời đó, Yuigahama cười khúc khích trong khi Yukinoshita mỉm cười với tôi trong một vẻ ngạc nhiên.
Và cứ thế, chúng tôi tiếp tục ngắm nhìn khung cảnh đang mở rộng trước mắt, như không biết mệt mỏi là gì.

Cuộc trò chuyện thông thường này, không khí thân thuộc này, tôi nghĩ rằng như thế thật hợp với chúng tôi. Và kể cả thế, vẫn có cảm giác gì đó không quả quyết và không chắc chắn như khẽ cựa trong lòng bàn chân tôi.

Vòng đu quay bắt đầu hạ thấp xuống.

Giấu đi cái sự không ổn định, nó vẫn quay từ từ, chầm chậm. Nó không hề tiến xa hơn được, mà chỉ vòng vòng quanh một chỗ như thường lệ. Nhưng kể cả thế, thì cuối cùng cũng sẽ….

“…..Nó gần như dừng lại hẳn rồi.” Cô ấy thì thầm.

Advertisements

4 thoughts on “Yahari Light novel Volume 11 – Chapter 8 (from reddit.com) (complete)

  1. cám ơn bạn về bản dịch, tiêu đề chương 8 là: bât kể khi nào và ơ’ đâu, a’nh mă’t yuigahama yui luôn thân thiện và â’m a’p

  2. Xin loi vi commemt khong dau vi luot web bang dien thoai. Cong nhan ban dich nhanh that, van phong lai kha hai huoc. Ben sonako da ngung truyen nay roi,ben do noi la khong ai dam nhan truyen nay vi rat kho dich.

    • À đúng là đọc bản dịch tiếng Anh cũng khá dài và nhiều chi tiết thật. Nhưng cũng tốt là bạn chỉ cho mình chỗ reddit để dịch. Ngồi mày mò dịch mấy phần mình thích như thế này cũng hay.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s