Mối tình ở Bốt-xtơn

Cô gặp tôi vào một ngày khi tôi đang học năm thứ hai ở Đại học Bốt-xtơn. Tôi đang ngồi trên một chiếc ghế dài ở sân trường, ủ rũ nhìn vào những cái vỏ trứng từ bữa ăn duy nhất trong ngày – một quả trứng luộc chín. Tôi đã nghiền nát những cái vỏ ấy bằng ngón tay và làm vỡ chúng thành những mảnh nhỏ nhất có thể. Tại sao tôi lại làm vậy à? Tôi đã đọc được ở đâu đó có nói rằng vỏ trứng là một nguồn cung cấp can-xi tốt thì phải. Tôi thì không quan tâm lắm về can-xi ra sao; với tôi, điều đó đơn giản có nghĩa là vỏ trứng cũng là thức ăn. Thà có thứ gì đó để nhai trong miệng còn hơn không có gì.

Tôi đút vài mảnh vỏ trứng vào miệng, không chú ý gì đến những cái nhìn chằm chằm tò mò từ những người đi qua. Không chỉ vậy, tôi còn không nhận ra có một người phụ nữ xinh đẹp ngồi xuống cạnh mình. Cái mũi của tôi chỉ hướng tới mùi vị của thức ăn. Nó bỏ qua cả mùi hương nước hoa ngọt ngào đột ngột lan tỏa khắp không gian.

Cô vỗ nhẹ nhàng vào vai tôi. Tôi chả hề bận tâm quay sang nhìn. Toàn bộ con tim và tâm trí tôi quá tập trung vào việc thưởng thức những mảnh vỏ trứng đến nỗi tưởng nhầm cái chạm nhẹ ấy là những cái lá rơi rụng, và tôi cứ thế gạt những ngón tay của cô ra khỏi vai mình. Nhưng cô không dừng lại ở đó. Cô lại chạm vào vai tôi lần nữa, và lần này vỗ mạnh hơn để làm tôi chú ý. Nhưng không phải do những cái vỗ vai ấy làm tôi chú tâm. Mà đó là do mùi vị của cá ngừ. Thức ăn sao! Tôi quay sang ngay lập tức.

Khuôn mặt tôi rạng ngời hẳn lên khi thấy một cô gái trạc tuổi đưa một chiếc bánh kẹp cá ngừ cho mình. Tôi mở miệng cười toe toét. Đa số đàn ông đều sẽ cảm thấy hạnh phúc khi thấy một người phụ nữ  đẹp ngồi cạnh họ, nhưng với tôi thì thấy một chiếc bánh kẹp đã là quá đủ rồi. Cơn đói đã làm bản thân quên đi hết phép lịch sự, và tôi đưa tay ra cầm lấy cái bánh luôn. Không một chút do dự, tôi ăn ngấu nghiến nó. Cái bánh hết sạch chỉ sau vài phút là cùng. Những phần vỏ trứng còn sót lại đã rơi xuống đất và bị bỏ quên từ lúc nào. Sau khi nuốt trọn miếng cuối cùng của chiếc bánh xăng-uých, tôi quay sang nhìn cô gái đang ngồi bên cạnh mình. Cô đang nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ hơi sửng sốt. Cô thậm chí còn chưa cắn miếng nào từ chiếc bánh của mình.

Một cách từ tốn, cô tự giới thiệu bản thân mình. Giọng nói của cô vang lên như một bản nhạc du dương từ thiên đàng. Nhưng khi đến lượt mình mở miệng, tôi hầu như chả nói được từ nào. Tệ hơn, giọng tôi nói nghe như con ếch ộp đang kêu vậy. Thay vì ngồi lại để trò chuyện, tôi cảm ơn cô vì sự tử tế và nhanh chóng rời đi ngay.

Tôi cứ nghĩ mọi chuyện đến đó là kết thúc. Nhưng tôi đã sai. Ngày hôm sau đó, khi tôi lại đang ngồi ở chiếc ghế dài với quả trứng luộc thì cô xuất hiện ở bên cạnh. Một lần nữa, cô lại đưa ra một cái bánh xăng-uých. Và một lần nữa, tôi lại cầm lấy nó. Đó là một chiếc bánh kẹp phô mai. Nhưng, lần này, tôi không ăn ngấu nghiến nó như lúc trước nữa. Tôi cắn một miếng nhỏ và nhai chầm chậm, đồng thời quay sang nhìn chằm chằm vào thiên thần đang ngồi ngay cạnh mình. Tại sao cô ấy lại tốt với mình như vậy chứ? Tại sao cô ấy lại muốn ngồi cạnh một cái tên ăn mặc không đâu vào đâu như thế này? Kí ức về sự phản bội hằn sâu trong tim tôi tới giờ vẫn còn đau nhói. Nó đã dạy cho tôi phải biết nghi ngờ bất cứ khi nào được đối xử tử tế dù chỉ một chút. Tôi không hề biết tình yêu có nghĩa là gì. Tôi đã không hề biết rằng ở nó không hề tồn tại hai từ “tại sao”.

Chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau. Hoặc đúng hơn là, cô ấy nói. Tôi vẫn đang gặp khó khăn trong việc xâu chuỗi các lời nói của mình với nhau, và từ ngữ thì cứ phát ra từ miệng một cách vụng về. Cổ họng tôi như thắt chặt lại. Đầu óc tôi trở nên trống rỗng mỗi khi đến lượt mình nói một điều gì đó. Vì thế nên tôi đơn thuần chỉ biết gật đầu và mỉm cười. Tôi chắc hẳn phải trông như thằng ngu ngốc nhất trên cái địa cầu này mất thôi. Nhưng cô vẫn tiếp tục trò chuyện với tôi, kèm theo một nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt. Tôi chỉ biết lắng nghe trong sự kinh ngạc. Tôi đã nghĩ môn Toán thật tồi tệ. Giờ thì nói chuyện với một người con gái còn tệ hơn. Ít nhất thì môn Toán còn có sách giáo khoa kèm theo. Và nếu một cuốn sách là chưa đủ, thì sẽ có nhiều cuốn khác để lựa chọn. Còn cô gái ngồi cạnh tôi thì không hề đi kèm theo một thứ gì ngoài những chiếc bánh kẹp cả. Những cái bánh đều ngon hết, nhưng chúng chả chỉ cho tôi biết thêm điều gì.

Thông qua những chiếc bánh kẹp mà chúng tôi đã dần dần biết thêm về nhau hơn. Không hề có những bông hoa hồng hay những buổi hẹn ăn tối đắt tiền – chỉ có xăng-uých. Tôi không hề cố gắng quá sức để làm say mê hoặc gây ấn tượng với cô. Đa phần đàn ông đều nói những lời ngọt ngào với người phụ nữ mà họ thích. Tôi thì chỉ bắt đầu biết trò chuyện sau khi đã ăn bánh của cô ấy đến lần thứ năm hoặc sáu gì đó. Nhưng điều ấy dường như không hề làm cô bận tâm.

Những chiếc bánh xăng-uých chỉ là điểm khởi đầu. Đó là phần ngon lành. Khi chúng tôi bắt đầu hẹn hò, cô đã đến với tôi trong một cuộc sống đầy gian khổ. Nó thua xa so với vị ngon kia; nó hoàn toàn hết sức cay đắng. Và cô ấy đã không hề bỏ cuộc lần nào. Trong những bữa ăn, cô san sẻ cho tôi vài phần cơm của mình. Cô ấy có thể nghe thấy rõ tiếng bụng tôi sôi ùng ục vào buổi đêm vì quá đói. Vào thời điếm đó, tôi nặng phải ít nhất 90 kí nhờ việc tập thể hình cường độ lớn mà tôi đã theo đuổi từ hồi 15 tuổi – gần như gấp 3 lần trọng lượng của cô. Vậy mà mỗi người chỉ ăn có một bát cơm nhỏ mỗi bữa. Đó là tất cả những gì mà chúng tôi có thể tự cấp để sinh sống. Chúng tôi nghiêm khắc hạn chế bất kỳ một bao gạo nào để nó có thể sử dụng kéo dài được trong một tháng. Thay vì việc yêu cầu tăng thêm việc chi tiêu, cô ấy chỉ lặng lẽ chia cho tôi thêm nhiều cơm hơn. Cô làm điều đó một cách từ từ. Trong tuần đầu tiên, cô cho tôi nhiều hơn một thìa cơm so với phần của cô. Vào tuần thứ hai, cô cho tôi nhiều hơn hai thìa cơm. Tôi gần như không hề nhận ra cho đến một ngày, tôi nhìn xuống bát của mình rồi liếc nhìn sang của cô và thấy cô chỉ có phần cơm bằng một nửa phần của mình. Bao lâu nay, cô đã luôn lặng lẽ hy sinh phần ăn của mình để chia cho tôi thêm nhiều hơn. Nước mắt tôi tuôn trào ra. Ngoại trừ gia đình mình, chưa từng có ai đối xử như vậy với tôi bao giờ hết. Không có ai nghĩ rằng tôi có đủ giá trị để đáng được như thế. Buổi đêm hôm đó, tôi đẩy bát của mình sang bên cạnh và dành tất cả phần cơm cho cô. Tôi không cần phải ăn nữa. Tôi không muốn ăn. Ý nghĩ rằng có một người yêu thương mình đến mức hy sinh nhu cầu của bản thân cho mình là quá đủ để khiến tôi thấy no và ấm áp. Buổi đêm hôm đó, tôi không hề ăn gì cả. Nhưng tôi đã được nếm hương vị của tình yêu.

***

Đây chỉ là một vài câu chuyện về những gì mà tôi và vợ mình đã cùng nhau trải qua. Chúng có nghe giống một câu chuyện tình ở Disney không? Ừ thì, có lẽ vậy. Nhưng có một điều chắc chắn ở đây – nó không bắt đầu bằng một khung cảnh lãng mạn với hình ảnh một que diêm được đốt sáng nơi thiên đường.

Đừng hiểu lầm tôi; với vợ tôi nó không hề chỉ giống như một cuộc đi dạo trong công viên đâu. Đối với cô ấy, nó giống như leo lên Đỉnh núi Ê-vơ-rét mà không có giày. Nó giống như vượt qua Sa mạc Sa-ha-ra mà không có nước. Nó giống như đi đến Bắc Cực mà không có áo rét vậy. Nhưng bạn biết không? Cô ấy vẫn làm. Cô không phải là một nữ chúa chiến binh. Cô chỉ là một con người bình thường như bạn và tôi. Tất cả những gì bạn cần làm là đi đến tận sâu thẳm trong trái tim mình và tận dụng nguồn sức mạnh của nghị lực con người.

Hãy tin vào tình yêu. Hãy chờ đợi nó. Kể cả nếu bạn không nhìn thấy nó lúc đầu, hãy tiếp tục đợi. Nếu trái tim đã tan vỡ vẫn có thể yêu, thì những trái tim cô đơn vẫn có thể tìm được tình yêu. Hãy chờ đợi, và tin tưởng. Tình yêu của bạn ở ngay ngoài kia thôi.

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s