Yahari Light novel Vol 11 – Chapter 6 (from Reddit)

Cái đích chân thực mà cậu tìm kiếm vẫn nằm ngoài tầm với và cậu tiếp tục nhầm lẫn đâu mới là sự thật

Lò bếp và đồng hồ hẹn giờ reo lên nhanh liên tiếp, phát ra một âm thanh nhức óc. Mỗi lần chúng kêu lên, căn phòng nấu ăn sẽ lại chìm đắm trong những tiếng thở dài và reo hò, và không khí sẽ được bao phủ bởi một mùi hương ngọt ngào và êm dịu.

Nhìn đám đông đang tập trung trước lò bếp, có vẻ như kì tích của Miura, sản phẩm mà cô ấy đã dồn hết tâm huyết vào việc chế biến, đã được hoàn thành mà không gặp phải rắc rối gì cả.

Miura mở cánh cửa lò ra cẩn thận, và từ bên trong, lấy ra một cái bánh ngọt sô-cô-la rồi nhanh chóng mang tới cho Yukinoshita xem.

Yukinoshita bắt đầu kiểm tra sản phẩm của Miura. Trong một, hai nhịp thở, cô quan sát nó một cách chậm rãi và cẩn thận. Miura, đứng bên cạnh cô, đang cảm thấy bồn chồn không yên, trong khi đó Yuigahama cũng ở bên cạnh, thì dường như đang lo sốt vó cả lên.

Một lúc sau, Yukinoshita ngước lên nhìn họ sau khi thở nhẹ một tiếng.

“….Nó trông ổn với tôi. Tôi nghĩ nó đã được hoàn thành khá đẹp rồi.”

Nghe những từ ngữ đó của Yukinoshita, Miura thở phào nhẹ nhõm và đôi vai thả lỏng.

“Yumiko thật tuyệt vời!”

Yuigahama ôm chầm lấy Miura và khuôn mặt của Miura cũng thoải mái trở lại.

“Ưm. Cảm ơn cậu, Yui… Yu, Yukinoshita-san nữa.”

Khuôn mặt hướng xuống dưới, nhưng đôi mắt vẫn cứ liếc nhìn Yukinoshita. Đúng là một cách lạ lùng để thể hiện sự cảm ơn, và cả câu nói của cô ấy nữa, cũng thật kì lạ.

“Tôi vẫn chưa nếm thử nó nên không thể bình luận thêm gì nhiều. Nhưng lúc này thì, có vẻ nó đã đạt yêu cầu rồi.”

Chẳng lẽ không thể nói một câu cảm ơn thật lòng đáp lại được hay sao, cô gái này thật là… Tuy nhiên, những gì Yukinoshita nói không hề sai. Sự kiện hôm nay không chỉ đơn giản là dạy người khác cách làm đồ ngọt.

“Yumiko.”

Như thể muốn khích lệ cô ấy, Yuigahama nhẹ nhàng vỗ tay lên vai của Miura.

Được thúc giục như vậy, Miura quên luôn việc bỏ găng tay ra và mang ngay chiếc bánh ngọt đi như thể nó là một vật phẩm quý giá vậy. Rồi, cô đi đến trước Hayama, lắc lư người bối rối trông như đang ngượng ngùng và nói.

“Ha, Hayato ơi… Cái này, liệu cậu có thể giúp mình…. nếm nó được không?”

Thấy cô ấy không thể nhìn thẳng vào mình, và ánh mắt cứ thi thoảng liếc trộm, Hayama trả lời với một nụ cười điềm tĩnh.

“Tất nhiên rồi. Nếu cậu nghĩ tớ phù hợp với việc này.”

“Ưm…. ừm.”

Miura dường như đang tìm kiếm lời nào nên nói tiếp, nhưng cuối cùng, tất cả những gì cô có thể bộc lộ chỉ là một nét đỏ mặt sắc nét trong lúc gật đầu mấy lần liền.

Có vẻ cô ấy đang thực sự cố gắng hết sức mình rồi, tôi nghĩ như thế khi đang thầm vỗ tay trong lòng. Trong khi ấy, ai đó bên cạnh tôi đang than vãn.

“Mumumu….”

“Em kêu than cái gì vậy?”

Tôi liếc nhìn Isshiki, chỉ để thấy ánh mắt thù ghét của em hướng về Miura. Trong bàn tay em là một túi bánh nướng được gói đẹp mắt, hoàn thiện cùng với một tấm thẻ lời nhắn bên ngoài mà em đã tự làm.

Em đang nắm chặt lấy nó trong tay.

“Đó có vẻ là một cái bánh đẹp đấy, Miura-senpai.”

“À, cái bánh ngọt sô-cô-la đó hóa ra lại khá tuyệt, anh cũng rất ngạc nhiên đấy.”

Nghe thấy vậy, Isshiki “Haa?” lên một tiếng rồi nhìn tôi ngờ vực. Em có thể thôi nhìn tôi bằng cái ánh mắt “Con người này đang nói cái quái gì vậy?” như thế được không?

Isshiki giả vờ ho, rồi bắt đầu giải thích bằng ngôn ngữ cơ thể.

“Không, không, em không hề có ý đó đâu. Em đang nói tới khoảng cách, khoảng cách ấy. Làm sao chị ta có thể chuyển từ thái độ “gái xấu” thường ngày sang kiểu dễ thương như thế kia cơ chứ? Như vậy là quá không công bằng, phải không nào?”

“À, à, cái đó à…”

Không hổ danh là chuyên gia ranh mãnh. Nhắc tới Miura thì, cô ấy quả thật sẽ không dễ dàng gì mà cư xử như thế được. Đây chỉ đơn giản là phản ứng của một thiếu nữ trẻ mà thôi. Isshiki dường như cũng hiểu điều này và nói dông dài, “Thực tình thì tính cách của chị ấy cũng không quá tệ thật.” Anh đồng ý, cơ mà tính cách của cô em thì ngược lại, khá là tồi tệ đấy nhé.

Mặc dù càu nhàu một hồi, nhưng khi đã xong, em có vẻ thỏa mãn và mỉm cười bất chợt.

“Ừ thì, thế này làm cho việc cạnh tranh thú vị hơn đấy. Suy cho cùng, có một vài người chẳng đáng để mà tranh chấp với làm gì.”

Nói xong, em thở dài như thất vọng bởi điều gì đó, và rồi thốt lên “A, đúng rồi” khi có vẻ vừa chợt nhớ ra cái gì và sau khi lúng túng một lúc, em liền đưa tay vào trong túi tạp dề lấy ra một thứ, rồi với một tiếng “Poi”, ném nó cho tôi.

“Senpai, xin hãy nhận lấy nó ạ.”

Bắt lấy được, tôi nhìn vào xem nó là cái gì. Đó là một cái túi nhỏ bằng nhựa dẻo đựng bánh quy. Ngoài một cái nơ bé buộc bên ngoài ra, có vẻ không còn phần trang trí thêm nào nữa. Nó là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với lớp bánh ngọt xa hoa và lộng lẫy mà Isshiki đang cầm trên tay kia.

“Gì vậy, em tặng thứ này cho anh đấy hả? Cho anh cảm ơn nhé?”

Nó được trao một cách quá thất thường đến nỗi tôi không biết phải nói lời cảm ơn như thế nào nữa.

Nhỏ này cứ huyên thuyên về việc tặng Giri choco quan trọng như thế nào và liên quan tới niềm tự hào của cánh đàn ông ra sao. Ôi chao, bạn thấy không, tính cách của cô em này sau cùng lại không hề xấu chút nào! Cho anh xin lỗi vì vừa rồi có nói tính tình của em tồi tệ nhé?

Nghe lời nói của tôi, Isshiki bật cười đột ngột và rồi em đặt ngón tay cái nhẹ nhàng lên trước môi của tôi.

“….Giữ bí mật chuyện này với những người khác nhé, được không?”

Một nụ cười quỷ quyệt hiện trên khuôn mặt em. Rồi, em nháy mắt với tôi và nói, “Sẽ phiền phức nếu có ai đó biết được đấy ~” trước khi bước đi chỗ khác. Dường như em đang đi về phía Hayama.

Về phần mình, tôi đứng như chôn chân tại chỗ, kinh ngạc bởi trò trêu đùa của Isshiki và biểu hiện của em vừa xong. Em đã không còn ranh mãnh nữa, mà thực tế, em đã trở nên khá đáng sợ…. Nếu như là trong quá khứ thì, tôi đã phải lòng cô em ngay từ cái giây phút đó luôn rồi.

Trong khi run rẩy trước sức mạnh hủy diệt của nhỏ đàn em quỷ quyệt, tôi nhìn về phía em, để xem em nỗ lực hết mình tiếp cận Hayama ra sao.

Isshiki ngước nhìn Hayama với một tiếng kêu “Kyarurun~” khi đưa cho cậu ta túi bánh nướng. (khẩu hiệu của Makoto Kikuchi trong anime iDolMaster)

“Hayama-senpai, làm ơn hãy nếm thử cả thứ này nữa ạ.”

“Haha, để anh ăn xong tất cả chỗ này đã nhé?”

Mặc dù Hayama vẫn đang ăn bánh ngọt sô-cô-la của Miura, cậu vẫn nở nụ cười hăng hái với Isshiki cũng như chào đón sự tiếp cận của em một cách thành thực.

Và vì vậy, một lần nữa, cậu ta lại bị kẹt giữa Miura và Isshiki.

Sau đó, với những tiếng lạo xạo, Tobe đi tới chỗ Hayama trong lúc đang tận hưởng mấy cái bánh quy kẻ ô vuông và cậu nắm tay động viên Hayama.

“Hayato-kun, nếu cậu không thể ăn hết được, thì tớ có thể giúp cậu.”

“Không, em không có chuẩn bị cho phần của Tobe đâu.”

Những lời tốt bụng của Tobe bị đông cứng lại bởi giọng nói lạnh lùng của Isshiki. Đối mặt với nó, Tobe bắt đầu rên rỉ với Hayama.

“Irohasu thật khắc nghiệt quá đi!? Hayato-kun.”

“Tớ rất vui vì cậu đã tỏ lòng quan tâm, nhưng tớ nghĩ sẽ tốt hơn nếu cậu chỉ ăn phần bánh của riêng mình thôi, Tobe.”

Hayama lặng lẽ nói với Tobe, trông như đang thầm thì với cậu ta vậy. Ngay sau đó, Tobe nắm tay lại một lần nữa và cười.

Ồ tôi thấy rồi. Có vẻ mấy cái bánh kẻ ca-rô đó được làm bởi Ebina-san. Thế quả là bất ngờ, tôi nghĩ vậy, và quay sang nhìn Ebina-san.

“Hửm, HayaTobe ư? Trông không hợp đôi lắm.”

Ebina-san dường như không hài lòng, và lắc đầu liên tục trong khi nhấm nháp những cái bánh quy ca-rô của mình. Có vẻ như không hề có tương lai nào cho con đường ấy thật rồi.

Giờ thì, bỏ qua bên Miura đi, tôi tự hỏi không biết những người khác thế nào rồi. Tôi nhìn về khu vực đối diện với nhóm của Miura, nơi trường Kaihinsougou đang tập trung. Họ có vẻ cũng gần xong hết rồi thì phải.

Meguri-senpai và một vài người khác đang tụ tập lại với những thành viên Hội Học sinh hiện tại của Kaihinsougou cùng các cựu viên, trò chuyện vui vẻ khi đang làm bánh ngọt. Trong số họ, có một người nhận thấy sự hiện diện của tôi và vẫy tay. Đó là Orimoto Kaori. Ôi ôi, cậu đang làm gì khi vẫy tay như vậy vào lúc này thế? Cậu vẫn chẳng hề thay đổi gì từ hồi sơ trung cả. …Ừ thì, tôi đoán là nó cũng chẳng quan trọng gì lắm vì giờ tôi đã không còn nghĩ quá về hành động đó của cô ấy như trước kia nữa rồi.

Orimoto có vẻ đang làm thứ gì đó ở trên bàn bếp và rồi chạy tới chỗ tôi.

“Hikigaya, này.”

Sau khi nói vậy, cô đưa cho tôi một cái đĩa giấy đựng bánh sô-cô-la hạnh nhân. Dường như đây là thứ mà cô muốn nhắc tới lúc trước. A, không hề có gói bọc gì cả. Không, sai rồi, có thể nhận được thứ gì đó từ cô ấy đã là cả một chuyện lớn nên tôi cần phải thấy biết ơn mới phải chứ.

“Vậy thì…”

Tôi nói lời cảm ơn vì món ăn và bắt đầu cầm miếng bánh đút vào miệng. Và rồi, tôi thấy ai đó xuất hiện phía sau Orimoto.

“Ừm. Chẳng phải cách trao lưu này rất tuyệt đấy sao? Xây dựng những mối quan hệ LIỀN MẠCH bên ngoài phạm vi trường học cũng quan trọng. Đây có thể sẽ là những gì cần thiết cho tương lai.”

Nghe kiểu nói như vậy, tôi ngay lập tức biết đó là ai. Người đó chính là Chủ tịch Hội Học sinh trường cao trung Kaihinsougou, Tamanawa-san.

Thấy Tamanawa, Orimoto đi về phía cậu ta cùng với đĩa bánh.

“A, chủ tịch, cậu cũng ở đây à. Đây, cho cả cậu nữa này.”

“Cảm, cảm ơn cậu… Còn đây là của tôi.”

Trong khi cảm ơn Orimoto vì món quà, cậu ta cũng nhẹ nhàng lấy ra một thứ khác. Nó là một cái bánh ngọt nhẹ được cắt rất đẹp đẽ. Có vẻ đó cũng là đồ mà họ đã tự làm.

Orimoto ngây người nhìn chiếc bánh.

“Ớ? Tại sao vậy?”

Nghe câu hỏi đó, Tamanawa tiếp tục ho một chút nữa, và rồi bắt đầu vào bải giảng của mình với cái ngôn ngữ cơ thể (tay jazz chết tiệt) ấy.

“Trong những ngày lễ Valentine, có một tiêu chuẩn ở nước ngoài rằng con trai sẽ là người tặng quà. Lần này, tôi muốn được trải nghiệm cảm giác TOÀN CẦU HÓA đó. Ở Nhật Bản, đây có thể được gọi là CHỊU ẢNH HƯỞNG.”

“Ồ?”

Tuy nhiên, câu trả lời của Orimoto nghe có vẻ lờ đờ, và cô ấy không nói “NHẤT TRÍ!” nữa. Có lẽ nhận ra phản hồi yếu ớt đó, Tamanawa nhanh chóng thêm vào một vài từ nữa và động tác cơ thể giờ còn nhanh hơn.

“Đây có lẽ là do CÁCH BIỆT VĂN HÓA tồn tại giữa Nhật Bản và các nước khác rồi. Nếu tôi phải đưa ra một ví dụ, thì nó giống như kiểu người Pháp chỉ mặc váy khi đứng trước những người quan trọng vậy.”

Ồ… Nói cách khác, đó là lí do vì sao Totsuka không hề mặc váy! Tôi cần phải cố gắng hơn nữa thôi! NHẤT TRÍ!

Ngay khi tôi vừa hồi phục lại quyết tâm của mình, Orimoto bất chợt cắn một miếng từ cái bánh ngọt nhẹ.

“Nó ngon lắm. Cảm ơn cậu nhé.”

“À, ừ. Ừm… Giờ cũng tới lúc GIẢI LAO CÀ PHÊ rồi, chúng ta quay lại được chứ?”

“Giải lao cà phê là cái quái gì vậy? Cậu hài hước thật đấy.”

Orimoto cười trước khi chào tôi, “Gặp sau nhé” vừa vẫy tay và quay trở lại nhóm học sinh Kaihinsougou. Và rồi, Tamanawa, người duy nhất còn lại, nhìn trừng trừng vào tôi.

“Được rồi, hãy hành động CÔNG BẰNG vào lần tới.”

Để lại những từ ngữ mơ hồ đó, Tamanawa thong thả bỏ đi.

“Không đâu, tôi sẽ không theo đuổi cô ta đâu….”

Nghĩ lại thì, liệu câu nói lẩm bẩm của tôi có tới được tai cậu ta không nhỉ? Nah, có lẽ là không. Nếu những từ tôi nói ra mà không phải KATAKANA, cậu ta có thể sẽ chẳng nghe thấy đâu.

Và một lần nữa, để ý tới thái độ vừa rồi, thì liệu có phải, đó là nỗ lực của Tamanawa để gây ấn tượng với Orimoto chăng! Nhưng mà cậu ta vẫn chưa thể truyền tải thành ý của mình tới cô ấy được thì phải. …Mà kệ chứ, đâu phải vấn đề tôi quan tâm.

Quên chuyện của cậu ta đi, giờ tôi cũng cần phải cố gắng rất nhiều đây. Điều quan trọng là phải làm sao cho Totsuka mặc váy đứng trước mặt tôi.

Ê, Totsuka, Totsuka, Totsuka, Totsuka. Tôi bắt đầu kiếm tìm Totsuka với đầy nhiệt huyết, và tôi đã dễ dàng tìm thấy cậu ấy. Quả đúng là Totsuka của tôi, bất chấp cậu ở bất cứ đâu trên thế gian này, tôi có một linh cảm rõ rệt rằng tôi sẽ luôn có thể tìm được cậu ngay lập tức!

Tôi đến gần cậu ấy và thấy cậu đang ở cùng với Zaimokuza, và họ đang ở chỗ Keika. Nhìn kĩ hơn, Kawasaki đang ở bên cạnh cái bàn bếp, dọn dẹp nhanh hết mức có thể. Tôi đoán là hai người họ nhận trách nhiệm trông chừng Keika trong khi cô ấy dọn sạch mọi thứ.

Tuy nhiên, có vẻ như hai người không quen tiếp xúc với trẻ con thì phải. Cả hai đều mang vẻ mặt như đang đánh trận vất vả. Zaimokuza dường như đã chôn mặt xuống đất rồi. Ít nhất vẫn còn có Totsuka đang ứng phó một mình. Cậu chỉ thốt lên “Ơ” và có vẻ không biết phải bắt đầu nói chuyện với Keika ra sao.

“Lần đầu tiên gặp em, Keika-chan. Anh là Totsuka Saika. Mong được em quan tâm.”

“Ô. Saika…. Saika…. Sa-chan? Sa, sa-chan?”

Có lẽ vì Keika nghe thấy cái tên gần giống với chị mình, em cảm thấy bối rối vì không biết phải gọi cậu ấy như thế nào.

Ừm ừm. Anh hiểu nỗi lòng của em. Anh cũng bị bối rối trước vẻ siêu dễ thương của Totsuka.

Được rồi, tôi khá là tự tin vào khả năng tiếp các bé gái của mình. Đến lúc phải bước vào và giúp đỡ Totsuka rồi. Tôi lẩn tới đằng sau Keika và rồi đặt bàn tay lên đầu em.

“A, Hachiman.”

“Ha-chan!”

Totsuka thở phào nhẹ nhõm ngay khi nhìn thấy tôi, trong khi Keika ngước nhìn lên với một vẻ mặt tròn trĩnh. Trong lúc xoa đầu Keika, tôi nhẹ nhàng hướng em nhìn về phía Totsuka.

“Sai-chan. Gọi anh ấy là Sai-chan nhé.”

“Ưm, Sai-chan.”

Thái độ bối rối của Keika lúc trước giờ có vẻ đã được giải tỏa vì giờ em đã biết phân biệt hai cái tên rồi. Totsuka trông phấn khởi khi nghe thấy tên mình được gọi lên bởi Keika, và cậu cười với một tiếng “Aha!”

Giờ thì, vẫn còn một người nữa, và người đó đang nấp đằng sau Totsuka.

“Còn đây là Zaimokuza Yoshiteru. Em có thể anh ấy là Zai-chan.”

“Zaimokuza.”

“Không, không có kính ngữ luôn sao!? Em chỉ làm vậy với ta thôi sao!? Liệu đây có phải là một cách tặng thưởng trong cái nền công nghiệp này không vậy!?”

Mặc dù Zaimokuza thường thích cường điệu hóa bản thân mình lên, nhưng có vẻ cậu ta thực sự kinh ngạc trước việc tên bị gọi thẳng như thế bởi một bé gái. Hắn hoàn toàn sốc cmnl và đơ ngay tại chỗ. Không, có khi nào đó lại là sung sướng không? Mà thôi, éo care làm gì, Zaimokuza thôi mà.

Tuy nhiên, con người tốt bụng như Totsuka vẫn không quên nói đỡ hộ.

“Đừng, đừng cảm thấy quá khích như vậy chứ. Trẻ con thường có xu hướng ghi nhớ những từ ngữ kì quặc mà.”

“U, Umu…. Nhưng tên tôi đâu có kì quặc gì đâu….”

Zaimokuza lắc đầu như thể không tài nào chấp nhận được điều Totsuka vừa nói.

Trong khi hai người họ đang tranh cãi vặt với nhau, Kawasaki chà hai bàn tay vào tạp dề và bước chân quay trở lại nhanh chóng. Thấy vậy, Keika với gọi Sa-chan và lao về phía Kawasaki.

“Xin lỗi, cảm ơn các cậu đã trông nom con bé.”

“Eh, không có gì cả đâu. Hachiman cũng tới giúp nữa mà. Cậu đã dọn dẹp xong hết chưa, Kawasaki?”

“Rồi, nhờ các cậu cả đấy.”

Sau khi cảm ơn Totsuka, cô nhìn chăm chăm vào tôi. Miệng cô mở ra rồi lại đóng, như thể không biết phải mở lời thế nào.

“Ừm, đến giờ phải về nhà rồi…. Cần phải chuẩn bị bữa tối nữa.”

“À, tôi hiểu.”

Nghe cô ấy nói vậy, tôi nhìn vào đồng hồ. Chắc chắn rồi, quả thực đã gần tới giờ ăn tối. Thảo nào cô ấy đã phải dọn dẹp nhanh chóng đến vậy.

Mặc dù để yên đó cũng không sao cả, nhưng Kawasaki quả là chu đáo một cách ngạc nhiên. Kawasaki-san, có đủ mọi tố chất của một người nội trợ.

“Được rồi, Ke-chan, đi về nhà thôi nào.”

“Vâng… Sa-chan.”

Kawasaki vỗ nhẹ lên vai Keika. Và rồi, Keika túm lấy váy của Kawasaki và đáp lại bằng một giọng ngọt ngào. Là chị gái, Kawasaki dường như hiểu ý em mình muốn nói gì.

“….Chị hiểu rồi. Đợi một chút nhé.”

Nói rồi, cô lấy ra một cái túi đựng toàn sô-cô-la, và đưa nó cho Keika. Keika nhận lấy, trông rất thỏa mãn, và gửi nó cho tôi.

“Đây, Ha-chan nè.”

“Tôi nghĩ con bé muốn tặng hết cho cậu đấy…. Hãy nhận lấy đi.”

“Ồ, ồ cảm ơn nhé. Có vẻ nó được làm khá tốt đấy. Em làm giỏi lắm Ke-chan.”

Tôi xoa đầu em liên tiếp và em ôm eo tôi thật chặt. Hahaha, quả là một cô bé đáng yêu, làm tôi muốn xoa đầu nhiều hơn nữa.

Khi Kawasaki mặc áo khoác vào, cô quay mặt đi khỏi tôi và nói, “….Có, có một vài miếng sô-cô-la do tôi làm có thể lẫn vào trong túi đó đấy.” Nghe cô nói thế, tôi nhìn vào miếng nấm sô-cô-la.

“Thật vậy hả? ……Tôi chẳng biết nói sao nữa. Chị em cậu thật sự đáng kinh ngạc.”

“Kinh ngạc phải hông!? Nhưng, rồi, Sa-chan cũng làm việc chăm chỉ lắm đó nha!”

Với một tiếng ho, Keika ưỡn ngực ra, và khen chị mình với một thái độ kiêu kỳ như vậy. Thấy thế, Kawasaki lộ vẻ mặt ngạc nhiên trước khi phá lên cười.

“Em đã tặng anh ấy sô-cô-la rồi, Ke-chan. Đi thôi nào.”

Nghe vậy, Keika vẫn không buông tôi ra. Chứng kiến cảnh đó, Kawasaki tiếp tục chú tâm nhìn em mình. Từ đó, tôi có thể cảm thấy Keika đang run rẩy. Oi, chắc chắn không cần phải nhìn em nó bằng khuôn mặt đáng sợ như vậy đâu mà…..

“Được rồi, đi nào, Ke-chan.”

Khi nói vậy, tôi bắt đầu bước đi, với Keika vẫn bám chặt vào người mình.

“Ưm, đi thôi!”

Keika tiếp tục bám theo tôi. Kawasaki thở dài và đi theo sau chúng tôi.

“Byebye, Ke-chan. Hẹn gặp lại em nhé.”

“Umu. SALAD BAR.” (“sa-ra-ba-da”: farewell “biến tấu” thành “sa-ra-da-ba”: salad bar.)

Khi Totsuka và Zaimokuza nhìn chúng tôi rời đi, Keika vẫy tay nói “Tạm biệt” với họ. Và như thế, chúng tôi rời phòng nấu ăn và đi xuống cầu thang. Trong lúc đó, Kawasaki giúp Keika mặc áo khoác vào và choàng khăn len quanh người em. Cô hoàn toàn tận tâm chăm sóc cho em gái mình. Trước khi nhận ra, thì chúng tôi đã tới cổng Trung tâm Cộng đồng. Bầu trời bên ngoài đã tối đen rồi.

“Cậu có muốn tôi đưa đến ga tàu điện không?”

“Không cần đâu. Tôi luôn luôn phải đi về giờ này mà. Mà chẳng phải cậu còn có những việc khác phải làm hay sao?”

Kawasaki đeo cặp và túi đồ khô lên người, và nói gì đó như “Hò dô” trước khi cúi xuống để bế Keika lên. Vào khoảnh khắc này, có gì đó bên dưới váy của Kawasaki lướt qua trước mắt tôi. Tôi cố gắng tránh nhìn hết sức có thể. Dường như là thứ gì đó có viền ren màu đen, nhưng nhất định là tôi đã không thấy gì cả đâu.

“Vậy thì, tạm biệt nhé.”

“Ha-chan, baibai!”

Kawasaki cúi đầu nhẹ chào, và Keika, giờ đang trong vòng ngực của Kawasaki, cũng vẫy tay chào tôi.

“….Đi đường cẩn thận nhé.”

Tôi gọi với theo hai người họ khi đang trên đường dẫn về nhà, và quan sát hình bóng họ nhỏ dần và nhỏ dần theo từng khoảng cách.

Trời không gió cũng không một gợn mây, và bầu trời đêm đông thật trong lành. Tuy nhiên, nó cũng đem lại cái lạnh nữa. Hai người họ bám chặt vào nhau như thế, và do đó, họ có thể sẽ không cảm thấy gì đáng kể cả.

Tôi thấy hối tiếc vì đã không mặc áo khoác trước khi ra ngoài.

Tuy rằng tôi chỉ có việc quay trở vào trong thôi, nhưng điều kì lạ là lúc này tôi thậm chí còn không dịch chuyển dù chỉ một bước.

Run rẩy, tôi ngồi bệt xuống những bậc thang trước cánh cửa ra vào và thở một hơi sâu.

Rõ ràng tôi đã chẳng làm gì đáng phải chú ý cả, nhưng dù thế, tôi vẫn cảm thấy mệt mỏi nặng nề.

Và kể cả vậy, tôi cảm thấy những gì mình làm đã quá đủ rồi.

Lắng nghe yêu cầu của Miura, Ebina-san cũng như chị em nhà Kawasaki, rồi tổ chức sự kiện này cũng với Isshiki và Hội Học sinh. Cũng có cả Orimoto, và Tamanawa cũng như những thành viên Hội Học sinh bên cao trung Kaihinsougou, và Meguri-senpai cùng Haruno-san cũng tới tham dự nữa, và thậm chí cả Hayama lẫn Tobe đều tới với tư cách làm những người nếm thử đồ ăn. Còn có cả Totsuka và Zaimokuza, và cô Hiratsuka ghé qua nữa chứ.

Vậy còn hơn cả đủ rồi ấy chứ.

Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc.

Và đó là những gì mà tôi đang lẩm bẩm lúc này đây.

Giống như cảm giác ngứa ngáy khi một con kiến đang bò trên người bạn, cái cảm giác tương tự vậy đang lan truyền ra khắp cổ tôi, và hai khóe miệng tiếp tục giữ hình dạng một nụ cười. Đây có lẽ là lỗi của cái lạnh đã làm cho khuôn mặt tôi cứng đờ lại theo hướng đó.

Tôi chà tay vào mặt để cố gắng xua tan đi cái lạnh, và cuối cùng đứng dậy.


Quay trở lại căn phòng nấu ăn, tôi nhận thấy không còn âm thanh ai đó đang làm đồ ăn nữa. Mọi người đều đang ăn bánh kẹo của riêng mình và uống trà, trò chuyện vui vẻ với nhau.

Sự kiện làm đồ ngọt trước ngày lễ Valentine này đã đi đến hồi kết. Những gì còn lại, đó là cho thời gian còn lại trôi qua và chính thức khép lại sự kiện này mà thôi.

Tôi đi tới chỗ ngồi của mình nơi tôi để cặp. Yukinoshita cũng ở đó. Cô đang chuẩn bị ấm trà và trà đen một cách duyên dáng.

Bàn bếp được trang bị một chiếc bếp ga đang làm nóng chiếc ấm, và giờ thì, nước có vẻ đã sôi rồi. Yukinoshita đổ một ít nước ra từ cái ấm và chuẩn bị pha trà.

Thứ ở bên cạnh đó, không phải những tách trà hay chén thường thấy, mà là cốc giấy. Dù sao thì cũng không cần phải làm phiền cô ấy mang theo chúng đến đây làm gì cả.

Yukinoshita rót trà đen vào chiếc cốc giấy, và sau khi chuẩn bị xong ba phần, cô ngồi xuống trở lại. Rồi, cô nhìn thấy tôi đang đi về phía cô, và gọi tôi.

“Ara, có vẻ cậu làm việc chăm chỉ đấy nhỉ.”

“Tôi chẳng làm gì đáng kể như thế cả.”

Khi trả lời cô và ngồi xuống, Yukinoshita nhanh chóng đặt một chiếc cốc giấy trước mặt tôi. Đôi mắt cô mang một góc độ chế giễu nào đó.

“Thật vậy hả? Ngược lại với những gì cậu nói, dường như cậu khá bận rộn đấy chứ.”

“Bận rộn ư?”

Có phải là do sô-cô-la không? Đúng rồi, sô-cô-la và maka rất có hiệu lực trong việc làm giảm sự mệt mỏi của người ta. Nghĩ lại thì, việc tôi phải di chuyển qua lại từ chỗ này sang chỗ khác cũng không hẳn là sai, vì vậy quả là khó để tôi phủ nhận điều cô ấy vừa nói.
(Chocomaka có nghĩa như kiểu chuyển động liên tục vậy. Nếu tách từ đó ra, ta sẽ được choco (sô-cô-la) và maka = maca ở Tây Ban Nha, thứ có tác dụng kích thích tình dục – và được cho là có thể gia tăng sinh lực tạm thời cho nam giới.)

“Có vẻ cuối cùng cậu cũng đã có thể nghỉ ngơi rồi.”

Nói rồi, cô nhấp một ngụm trà đen. Làm theo, tôi thổi trà và cũng nhấp một ngụm để nếm thử.

Cảm giác khác với lúc tôi dùng cốc trà bình thường và tôi không tài nào quen với nó được, hơn nữa, bởi vì hơi nóng sẽ được truyền trực tiếp tới bàn tay, tốc độ uống của tôi cũng sẽ bị chậm lại. Cho dù vậy, thế này đủ để làm ấm người lên khỏi cái giá buốt ngoài kia. Sau khi uống được vài ngụm, tôi thở ra thỏa mãn.

“Cậu cũng đã làm việc rất chăm chỉ.”

“Phải. Đúng thế. Thực sự tôi đã rất chăm chỉ đấy.”

Nói xong, đôi mắt của Yukinoshita nhìn về phía bếp lò.

Yuigahama đang ở đó.

Hai bàn tay vẫn đang đeo găng, Yuigahama cầm khay bánh lên, và chạy về phía chúng tôi.

À à, giờ tôi hiểu rồi. Yukinoshita không chỉ dạy Miura và Kawasaki cách làm bánh. Có lẽ là cả Yuigahama nữa kia. Như vậy hẳn phải mệt mỏi lắm.

“Hikki, thử cái này đi!”

Với một tiếng “Ta-dah!”, cô ấy trình ra một đĩa bánh quy sô-cô-la cho tôi xem. Yuigahama hẳn đã phải chờ đợi trước cửa lò cho thời cơ này, vì những cái bánh tỏa ra một hương thơm mới nguyên vừa lấy từ trong lò ra.

Nhìn vào, thì trông chúng giống như bao loại bánh quy thường khác. Mặc dù có một vài cái có hình dạng không cân xứng, nhưng không hề có vết cháy lộ liễu nào. Có vẻ cũng không có thứ gì đáng ngờ lẫn bên trong đó. Dường như không có vấn đề gì cả.

Được rồi, vậy thì còn lại chỉ là mùi vị thế nào thôi.

Tôi hé nhìn biểu hiện của Yuigahama, người đang đứng ngay trước mặt tôi. Những gì tôi thấy là hai đồng tử long lanh đầy trông đợi, đôi vai rung lên bồn chồn không yên, cũng như nụ cười trên môi đang cố che đi sự thiếu tự tin của cô.

Với một biểu hiện như vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ăn nó….

Tôi nuốt ực cái, tạo ra một âm thanh nghe rõ được. Hiển nhiên, thứ tôi nuốt vào đâu phải nước bọt. Nếu buộc phải nói, thì thứ tôi vừa nuốt vào ấy chính là quyết tâm của mình!

“….Được rồi, ăn nào.”

Với một hơi thở dài và sâu, và rồi tôi bất chợt xắn hết tay áo lên! Ngay khi tôi đang chuẩn bị đưa tay ra nhanh chóng, Yukinoshita ngồi bên cạnh mở miệng nói mà không báo trước.

“Cậu có vẻ đang phải nỗ lực bi thảm quá, nhưng sẽ ổn thôi. Tôi cũng giúp cậu ấy làm mà.”

“…….Gì cơ, thế thì, tôi yên tâm rồi.”

“Tớ nghĩ tớ vừa nghe thấy gì đó khủng khiếp thì phải!?”

Giảm nhẹ áp lực lên đôi vai, tôi bỏ cái bánh vào trong miệng một cách vô tư. Nhai và nghiền một lú, tôi nuốt nó. Sau khi chờ đợi một chút, tôi nhận thấy cơ thể mình không hề sản sinh ra phản ứng nào gây hại cả.

“….Kinh ngạc thật. Nó quả thực có thể ăn được.”

“Ý cậu là sao khi nói có thể ăn được vậy… Bánh quy tất nhiên là ăn được rồi, mà thực tế, nó được làm để ăn mà.”

Khi suy nghĩ chân thực của tôi vô thức thốt ra, Yuigahama phồng mặt lên sau khi nghe thấy. Không không, khi đã biết trình độ nấu nướng của cậu, thì đây hẳn đã được công nhận là lời khen từ tôi rồi đấy chứ?

Nhưng sự ngạc nhiên của tôi là thật đấy. Yuigahama thực sự đã nỗ lực rất nhiều. Mặc dù tất cả chỗ này đều là nhờ có Yukinoshita mà ra….

Tôi nghĩ vậy và nhìn Yukinoshita, cô đang chải tóc xuống hai vai, và phồng ngực lên tự hào.

“Điều này cũng dễ hiểu thôi. Suy cho cùng thì, tôi đã giám sát cậu ấy rất cẩn thận trong từng bước quan trọng khi làm bánh quy mà.”

“Đó gọi là giám sát à!? Tớ nghĩ, đó chỉ là cậu đang hướng dẫn tớ bình thường thôi cơ chứ.”

Mặc dù Yuigahama có vẻ thất vọng, nhưng trong ngôn từ của Yukinoshita, thì giám sát và hướng dẫn về bản chất là có ý nghĩa giống nhau, vì vậy cô ấy thực sự không cần phải để tâm quá như vậy làm gì.

Thực tình, Yukinoshita có vẻ không quan tâm tới sự khác biệt về ý nghĩa giữa hai từ đó, và đang mải chuyển từng cái bánh quy từ khay lên một đĩa giấy, và kiếm tra chúng cẩn thận.

Và rồi, cô véo miệng một cái, rồi gật đầu.

“Dường như không có vấn đề gì đáng kể cả. Hương vị có vẻ cũng không sao cả, vậy thì tôi cũng sẽ ăn một ít vậy.”

“Vậy thì ý cậu là, tôi ở đây để thử độc à…. Tại sao tôi lại là người duy nhất phải làm cái công việc nguy hiểm đó chứ?”

“Đừng có nói về việc có độc bên trong chứ! Tớ cũng muốn ăn nữa.”

Cả ba người chúng tôi cùng ngồi hẳn xuống, và đưa tay ra lấy bánh.

Nó giòn và có hương vị bơ bên trong. Dư vị để lại bởi vị ngọt nhẹ nhàng và vị sô-cô-la đắng khiến nó hấp dẫn không thể cưỡng lại được.

“….Ngon quá.”

Sau khi ăn một cái, Yuigahama nhận xét luôn như vậy, và Yukinoshita gật đầu liên tiếp đồng tình. Hai người họ nhìn nhau, và Yuigahama ngay lập tức cười vui vẻ ngượng ngùng, còn Yukinoshita mỉm cười đáp lại.

Ngay sau đó, Yuigahama quay người sang đối diện tôi.

“Nó ngon, đúng không nào? Đúng không?”

“Không phải tôi đã nói nó cũng được rồi sao?”

Tôi vừa nói như vậy xong mà. Phải không? Với sự hăng hái khi hỏi như vậy, thì biểu hiện hai người họ sau khi nghe câu trả lời nhanh chóng tối sầm lại.

“Tầm thường….”

“Được ấy hả?”

Yuigahama hơi rũ vai xuống, và Yukinoshita khẽ nhìn chằm chằm vào tôi. Ê ê, chờ chút đã, tôi nên nói gì vào lúc này chứ… Tôi nặn óc tìm cách xử lý của Hikigaya Hachiman Onii-chan, và huy động toàn bộ vốn từ mà tôi đã từng sử dụng đối với Komachi.

“À, à. Ừ thì, thực ra, mấy cái bánh quy này siêu ngon mà…. Cảm ơn hai cậu nhé.”

Rụt rè, thận trọng, tôi tìm kiếm từ ngữ để nói, và khuôn mặt của Yuigahama ngay lập tức sáng lên, và ánh nhìn của Yukinoshita cũng trở nên dịu dàng đi.

“Ừm!”

Yuigahama trả lời đầy nhiệt huyết, trong khi Yukinoshita vẫn im lặng trong khi rót đầy lại tách trà cho tôi.

Tuyệt quá, Komachi ơi, anh trai của em dường như đã tìm ra câu trả lời đúng rồi….

Nói là vậy, tuy rằng tôi có mang cả Komachi vào đây, nhưng thực lòng mà nói, những cái bánh quy này ngon thật. Nói lời cảm ơn cũng là vì tôi thực sự cảm thấy biết ơn họ.

Bánh quy ngọt ngào, trà đen ấm áp, có tất cả những thứ này, là trên cả đủ để làm tôi thỏa mãn. Nó nên như vậy. Đó là lí do mà, một lần nữa, trong cổ họng, tôi lại lẩm bẩm rằng tôi thật sự hạnh phúc.

Vậy mà, cảm giác không yên đâu đó vẫn tồn tại trong tôi.

Ngay khi tôi cảm thấy vậy, tôi nghe thấy âm thanh giày cao gót nện trên sàn nhà.

Người đó dường như không hề thích việc phải che giấu rằng cô đang tiếp cận chúng tôi, trên thực tế thì cô ấy có vẻ đang khoe khoang về sự hiện diện của mình thì phải. Từng bước một, cô tiến đến gần chúng tôi, và tự lộ diện.

Nhận thấy âm thanh giày cao gót, Yukinoshita liếc nhìn phía sau tôi. Lông mày cô gần như nhăn lại ngay lập tức.

Chỉ cần vậy thôi, cũng đủ để suy ra đó là ai rồi. Đó chính là Yukinoshita Haruno.

“Nee-san. Có chuyện gì vậy?”

Haruno-san không trả lời câu hỏi của Yukinoshita. Thay vào đó, chị nhìn thẳng vào mắt tôi, lặng lẽ. Những ngón tay lướt trên môi, đôi môi quyến rũ ấy từ từ hé mở ra.

“Đây là những thứ chân thực của Hikigaya-kun đó sao?”

Giây phút mà chị nói vậy, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, và tôi tránh ánh nhìn của Haruno-san theo bản năng. Tuy nhiên, Haruno-san không cho phép tôi được thoát, và chị tiến thêm một bước nữa để thu hẹp khoảng cách giữa chị và tôi lại.

“Khoảnh khắc này, là thứ mà em gọi là cái đích chân thực sao?”

“….Em không biết.”

Tôi không biết làm thế nào để đưa ra một câu trả lời có ý nghĩa.

Câu hỏi của Haruno-san mang theo một âm điệu lạnh lùng, nhưng đồng thời, nó cũng rất chân thực.

Như thể nó đang nói với tôi rằng chị thật sự không hiểu, rằng chị thật sự không thể lĩnh hội được điều này. Giọng điệu ấy, nghe như chị đang bỏ rơi tôi vậy.

“Nee-san, chị đang cố làm gì vậy?”

“Phải, phải đấy ạ… chuyện này, chuyện này….”

Tôi nhẹ nhàng giơ bàn tay lên, ngăn Yukinoshita và Yuigahama đang định nói gì đó, không thể bỏ qua thêm chút nào được nữa. Ngay bây giờ, người đang bị chất vấn là tôi.

Ngay từ đầu, tôi đã không phải làm gì cả. Yukinoshita Haruno dường như không có hứng thú với điều gì khác ngoài câu trả lời của tôi. Chị nhìn tôi chăm chú, chú ý từng nhất cử nhất động của tôi, chú ý tới từng hơi thở của tôi.

“Có phải vậy không? ….Chị nghĩ em đâu phải loại người như thế này chứ.”

Nói rồi, chị tiến về phía lưng tôi, cúi thấp đầu xuống và nhìn mắt-đối-mắt với tôi.

“Em thực sự buồn chán đến vậy sao?”

Khoảng cách giữa tôi quá gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận được hơi thở của chị, gần đến nỗi tôi có thể chạm vào chị chỉ bởi một cử động rất nhẹ thôi. Vậy mà, câu nói ấy cảm giác như đến từ một nơi nào đó xa xăm đến không tưởng.

“Nếu em thú vị đến vậy, thì em hẳn đã trở thành vua nổi tiếng trong lớp rồi.”

“Đó là những gì mà chị thấy thích ở em đấy.”

Thấy tôi trả lời trong khi quay mặt đi, Haruno-san cười như thể thấy điều gì đó vui nhộn lắm thì phải. Và rồi, chị cuối cùng cũng lùi lại một bước khỏi tôi.

Nếu như chị ấy cứ thế mà rời đi thì tôi sẽ còn hơn cả vui mừng. Tuy nhiên, Yukinoshita Haruno sẽ không làm vậy. Tôi đã biết từ lâu rằng chị ta không phải một con người rộng lượng đến thế.

Haruno-san vẫn đang đứng cách một bước chân, và nhìn chăm chăm vào tất cả chúng tôi.

“…Tuy nhiên, tất cả bọn em đều nhìn thật buồn chán làm sao. Chị… thích Yukino của ngày trước hơn.”

Câu nói ấy khiến tôi phải dừng để lấy hơi. Tôi cảm thấy khuôn mặt mình đang cứng đờ lại.

Mặc dù tôi không thể nhìn vào biểu hiện của Yukinoshita và Yuigahama lúc này đang cúi gằm mặt xuống, nhưng tôi dám khẳng định rằng họ cũng giống như tôi. Tôi bất chấp quả quyết như vậy.

Haruno-san dường như nhận thấy rằng không ai có thể trả lời mình và thở một hơi ngắn. Sau đó, âm thanh của gót giày dần dần vang xa.

Nghe giọng nói đó, tôi hiểu rất rõ ràng điều mà chị ấy muốn truyển tải là gì.

Những từ ngữ ẩn chứa đằng sau lời nói của Yukinoshita Haruno, ám chỉ rằng đây không phải là chân thực.

Tôi đồng ý.

Bắt gặp phải tình huống này, những mối quan hệ như thế này, tôi phải mang trong mình cảm giác khó chịu đến vậy đấy.

Do còn thiếu kinh nghiệm, bởi vì tôi vẫn chưa quen với nó, do đó, tôi đã luôn luôn nghĩ rằng đây chỉ là những cảm xúc bực bội thuần túy mà thôi. Tôi đã luôn luôn nghĩ rằng theo thời gian, tôi rồi sẽ quen dần với nó, rằng tôi sẽ có thể chấp nhận nó.

Vậy mà, chị ấy vẫn không bỏ qua cả điều này.

Thứ gì đó đã đông cứng và dính chặt lấy ngực tôi. Cái lạnh không ngừng nghỉ ở bên trong cơ thể. Cái cảm giác ghê tởm luôn ở đó nhưng đã không hề hiện hữu ra ngoài cho đến tận ngày hôm nay.

Những thứ mà tôi không muốn phải nghĩ tới, tất cả đã được vạch ra hết bởi Haruno-san.

“Đó không phải là sự thật, mà là cái gì đó còn khủng khiếp hơn, không thể tha thử được.”


Đằng sau mỗi một lễ hội luôn là sự cô đơn trống vắng.

Sự kiện nấu ăn lần này cũng không phải ngoại lệ. Sau khi Isshiki hoàn thành bài nói kết thúc đơn giản, mọi người bắt đầu thu dọn và rời đi theo từng nhóm đôi hoặc ba.

Số lượng người dần dần thưa đi, căn phòng vốn náo nhiệt giờ cũng dần trở nên yên tĩnh. Chỉ còn các thành viên của Hội Học sinh ở lại, cùng với ba chúng tôi, Câu lạc bộ Tình nguyện.

Khi tôi đang giúp Hội Học sinh dọn dẹp rác rưởi và đưa mọi thứ trở về chỗ cũ, Isshiki quay trở lại sau khi đã thu thập mấy tấm poster.

“Hội Học sinh sẽ lo nốt phần còn lại, vậy các anh chị có thể ra về được rồi mà?”

Nghe em ấy nói thế, tôi nhìn quanh phòng một lần nữa. Quả thực không còn gì nhiều để làm. Sẽ không có vấn đề gì nặng nề nếu để tất cả lại cho họ giải quyết nốt.

Tuy nhiên, câu trả lời của tôi lại trái ngược.

“Ừm…. Nhưng, anh vẫn muốn giúp đến cùng mà.”

“Phải đấy. Không cần bận tâm quá đến bọn chị đâu.”

Dù là Yuigahama, Yukinoshita, hay tôi đi chăng nữa. Chúng tôi đều lựa chọn ở lại và giúp.

Nghe câu trả lời của chúng tôi, Isshiki ngạc nhiên và nhìn lại tôi như muốn xác nhận. Khi tôi gật đầu, em mỉm cười.

“Vậy ạ? Thế thì, em sẽ chấp nhận ý muốn của các anh chị vậy.”

Mặc dù Isshiki đã nói vậy, nhưng tôi mới là người sẽ phải chấp nhận ý muốn của em. Bởi vì một khi tất cả chuyện này qua đi, sẽ không có cách nào giúp tôi ngừng việc suy nghĩ về những thứ mà tôi không muốn nghĩ tới, thế nên tôi muốn trì hoãn thời gian hết mức có thể.

Tuy nhiên, chống cự như vậy cũng không thể tiếp tục kéo dài quãng thời gian này được nữa.

Dọn dẹp gần như đã xong xuôi, việc còn lại duy nhất phải làm đó là lau chùi bàn bếp.

Tôi nắm chặt cái cốc giấy đã nguội lạnh, và quẳng nó vào túi rác. Sau khi đóng túi lại chắc chắn, thì không còn việc gì phải làm nữa.

Khóa cửa, và kiểm tra xem có quên thứ gì không, rồi tất cả chúng tôi rời khỏi Trung tâm Cộng đồng. Đặt túi rác vào khu vực chỉ định xong, không còn lí do gì để tôi ở lại đây nữa.

“Được rồi, senpai, cảm ơn anh vì đã làm việc chăm chỉ.”

Gần cổng vào Trung tâm, Isshiki nhanh chóng cúi chào. Những thành viên còn lại của Hội Học sinh cũng gật đầu công nhận. Sự kiện này quá đỗi đột ngột, và mọi người đều mang một vẻ kiệt sức hiện trên khuôn mặt.

Không có ai đủ sức để mà thốt lên, “Cùng đi ăn mừng nào!” hay gì đó tương tự, và mỗi người bắt đầu ai về nhà nấy.

Cả ba chúng tôi cũng vậy.

Yukinoshita kiểm tra cặp và hành lý. Có lẽ trong đó có trà đen và một số dụng cụ nấu ăn của riêng cô.

“…Đi thôi.”

“A.”

Theo sau Yukinoshita, tôi đẩy xe đạp và chuẩn bị hướng về phía ga tàu điện. Tuy nhiên, Yuigahama nắm lấy yên xe của tôi.

“Gì vậy?”

Nghe tôi hỏi, Yuigahama mỉm cười bối rối.

“Tớ, tớ đang nghĩ là, hay mình cùng đi ăn tối đi?”

Đề nghị đột xuất của cô ấy khiến Yukinoshita và tôi nhìn nhau.

“Chúng ta nên làm gì đây? Giờ cũng khá muộn rồi đấy.”

“Thế thì thế thì, vì hôm nay tớ sẽ ở qua đêm tại nhà Yukinon, nên chúng ta ăn gì đó gần gần thôi được không?”

“Đêm nay…. Cậu lại vừa tự quyết định theo ý mình phải không vậy….”

Quả thực, Yuigahama dường như đã ở lại nhà Yukinon khá thường xuyên rồi. Tôi có cảm giác rằng họ luôn đi cùng nhau về sau mỗi sự kiện như thế này.

“Thế, thế có ổn với cậu không? Tớ không thể ở lại được à?”

Yuigahama nói bằng một giọng đỏm dáng. Yukinoshita nhẹ nhàng thở dài.

“Thực tình tôi không phiền đâu….”

“Woohoo! Vậy thì, đi thôi nào! Hikki…. Cậu thì sao?”

Giọng nói ngọt ngào lúc này nghe hơi khác lúc nói với Yukinoshita vừa xong, và khiến tôi cảm thấy áp lực bất chợt.

Do đó, không nghĩ ra nổi lí do nào để từ chối, tôi không còn cách nào khác ngoài đồng ý.

“Tôi cũng sẽ đi, bởi vì dù sao cũng đang đói. Chúng ta tập trung ở ga tàu nhé?”

“Ừm!”

Nghe câu trả lời của cô ấy, tôi cũng gật đầu trở lại.

Tôi chuyển hướng đầu xe, và bắt đầu đạp đi luôn.


Khi tôi tới ga tàu, hai người họ cũng vừa mới ra khỏi cột cổng.

Họ đi tàu điện còn tôi thì đi xe đạp. Tất nhiên, tốc độ của tàu luôn nhanh hơn nhưng đôi lúc, do thời gian dừng chờ mỗi điểm, nên cũng không có chênh lệch nhiều lắm giữa thời gian đi tàu và đi xe đạp. Lần này, chúng tôi đã tình cờ đến nơi cùng lúc.

Sau khi gặp nhau như đã hẹn, để Yukinoshita cất đồ đạc, đầu tiên chúng tôi đi tới nhà cô ấy trước.

Nhà của Yukinoshita cũng không xa ga tàu lắm, và ba người chúng tôi trao đổi vài câu, rồi đi bộ trong yên lặng.

Đi qua vỉa hè của công viên lớn, khu tháp chung cư mà tôi đã quen nhìn lọt vào tầm mắt.

Đi qua làn đường dành cho người đi bộ, chúng tôi chuẩn bị tới cổng của chung cư, nhưng đột nhiên, Yukinoshita dừng lại.

“Có chuyện gì vậy?”

“À, không có gì…”

Sau khi được hỏi, phản ứng của Yukinoshita khi trả lời khá chậm. Cô có vẻ đang nhìn chằm chằm chăm chú vào thứ gì đó với vẻ kỳ quặc. Theo ánh mắt của cô, tôi thấy một chiếc xe hơi. Tôi có một vài ấn tượng nhất định với chiếc xe màu đen sang trọng ấy.

Nó trông giống…. Ngay khi tôi vừa nghĩ tới đó, cửa xe bật mở, và một người phụ nữ bước xuống.

Mái tóc đen bóng láng được cột lên cao, cô ấy đang mặc một bộ kimono và kiểu dáng đi lại tỏa ra một vẻ cao quý cũng như sự nghiêm trang. Người này chính là mẹ của Yukinoshita.

“Mẹ…. Mẹ đang làm gì ở đây thế?”

“Mẹ nghe từ Haruno về lựa chọn con đường học tập tương lai của con. Mẹ tới để nói chuyện với con về vấn đề đó đây. Yukino. Con đang làm gì ngoài đường vào giờ muộn thế này…”

Trước ánh nhìn quan tâm của mẹ, Yukinoshita hạ thấp đầu xuống. Thấy phản ứng đó, mẹ cô thở dài nhẹ.

“Mẹ đã nghĩ con không thuộc loại thiếu niên có những hành động như thế này chứ.”

Nghe câu nói ấy, Yukinoshita ngẩng mặt lên ngay lập tức, và nhìn chăm chú vào mắt mẹ.

Tuy nhiên, cô không thể phản đối lại mẹ, và chỉ có thể cắn nhẹ môi rồi quay mặt đi. Những từ ngữ nghe tử tế mà lạnh lùng ấy bao trùm người Yukinoshita. Để có thể kiểm soát cô ấy, để có thể phủ nhận cô ấy, một câu nói này là quá đủ.

Mẹ Yukinoshita không nhìn cô nghiêm khắc chút nào. Giọng nói của bà cũng không hề chứa dấu hiệu tức giận hoặc cáu kỉnh. Có lẽ sẽ đúng hơn nếu nói nó gần hơn với nỗi đau khổ hay buồn phiền vậy.

“Mẹ đã tin tưởng ở con, và vì thế đã cho con tự do, nhưng thế này thì… Không, đây là trách nhiệm của mẹ, đây là thất bại của mẹ.”

Không để cho ai cơ hội được bác bỏ, mẹ Yukinoshita nói vậy và rồi lặng lẽ lắc đầu.

“Cái đó….”

Yukinoshita nói bằng giọng yếu ớt như thể đang cố gắng nói gì đó, nhưng lần này cũng vậy, câu từ bị gạt ngay đi bởi một lời nói khác của mẹ cô.

“Có lẽ đó là lỗi của mẹ….”

Lời độc thoại của mẹ cô nghe hối tiếc và bà dường như cũng đang than van về điều gì đó. Từng câu độc thoại cứ phát ra ngắt quãng cho thấy thái độ mềm mỏng và tự trách mình của bà không cho phép bất cứ ai làm đối tượng bị ám chỉ.

Không một ai khác, kể cả Yukinoshita, là chủ thể trong lời nói của mẹ cô.

Ngay khi nhìn thấy mẹ Yukinoshita thở dài nuối tiếc, Yuigahama rụt rè nói.

“Cái đó…. Thực ra hôm nay, vì có một sự kiện của Hội Học sinh, vì thế nên, bạn ấy mới ở lại giúp đỡ việc muộn đến như vậy ạ…”

“Là thế sao, vậy các cháu ở đây là để đưa bạn về nhà phải không, thế thì, cảm ơn các cháu nhé. Tuy nhiên, giờ cũng khá muộn rồi đấy, mọi người trong gia đình hẳn phải đang lo lắm. ….Các cháu nghĩ sao?”

Do vậy, hãy nhanh lên và quay về đi. Cho dù cô ấy không nói trực tiếp ra như thế, nhưng cô đã truyền tải ý nghĩa đó bằng giọng nói tử tế và nụ cười dịu dàng kia, không hề có một dấu hiệu nghiêm khắc nào trong câu từ bất chấp bạn có gắng sức tìm kiếm thế nào đi chăng nữa.

Đồng thời, thái độ của cô cũng vạch ra một giới hạn rõ ràng cho tất cả chúng tôi luôn, rằng đây là chuyện riêng của gia đình họ, vì vậy người ngoài đừng có mà can thiệp vào. Chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui bây giờ. Chúng tôi đều biết rằng mình không có đủ tư cách để nói thêm điều gì cả.

Sau khi chúng tôi giữ im lặng, mẹ Yukinoshita lặng lẽ tiến đến gần hơn, và nhẹ nhàng chạm vào vai Yukinoshita.

“Mẹ hy vọng rằng con có thể là chính mình, để sống cuộc đời của riêng mình…. Tuy nhiên, mẹ lo sợ rằng con sẽ đi sai đường mất…. Từ lúc này đây, con muốn làm gì nào?”

Câu hỏi này dường như kèm theo rất nhiều hàm ý. Tôi không tài nào hiểu hết được nó.

“….Con sẽ giải thích rõ ràng sau, vậy giờ mẹ có thể về trước được không?”

“Vậy à…. Nếu con đã nói như thế….”

Nghe những từ ngữ của Yukinoshita, đang cúi thấp đầu, mẹ cô có một biểu hiện phức tạp trên khuôn mặt. Và rồi, ánh nhìn của bà quay sang tôi và Yuigahama.

“…..Cũng đến lúc cháu phải về rồi ạ, vì cậu ấy đã về nhà an toàn rồi.”

Nói rồi, tôi cúi đầu chào mẹ Yukinoshita, và quay bước. Có một thằng con trai ở gần con gái của mình đang sống một mình, điều đó có lẽ không thể làm cô ấy yên tâm được. Nếu như tôi tiếp tục ở lại đây, sẽ là bất lợi cho Yukinoshita.

Sau khi tôi đã đi khỏi được vài mét và quay đầu lại nhìn, Yukinoshita có vẻ đã trao đổi với mẹ vài điều gì đó. Sau đó, mẹ Yukinoshita quay trở lại xe. Yukinoshita đứng lặng người một lúc trước khi nhanh chóng biến mất đằng sau những cánh cửa của tòa chung cư.

Khi Yuigahama và tôi đang đợi đèn giao thông để qua đường, xe hơi của gia đình Yukinoshita từ từ đi qua trước mặt chúng tôi. Cửa sổ của ghế sau được bao phủ một lớp chất liệu phản xạ nào đó, và tôi không thể nhìn vào bên trong được. Tuy nhiên, tôi có cảm giác rằng mình đang bị theo dõi, khiến tôi mất bình tĩnh.

Ngay sau đó, ánh đèn chuyển sang màu xanh, và Yuigahama chạy lên trước vài bước trước khi quay đầu lại.

“Vậy thì, tớ sẽ về trước đây.”

“A….. Để tôi đưa cậu về nhà.”

Tuy nhiên, Yuigahama lắc đầu.

“Không cần đâu, từ đây đến ga rất là gần. Và, tớ cũng cảm thấy…. như thế không công bằng cho lắm.”

“….Tôi hiểu rồi.”

Tôi đáp lại một cách bơ vơ, và cứ thế, tôi quan sát hình bóng cô đi xa dần khỏi mình.

Ngay cả nếu tôi có đi vòng quanh ra trạm tàu, nó cũng không ảnh hưởng gì lắm đến khoảng cách mà tôi phải trở về nhà. Dù vậy, tôi vẫn không đuổi theo cô ấy.

Nhìn hình dáng cô nhỏ dần và nhỏ dần dưới ánh đèn đường, cuối cùng tôi bắt đầu leo lên xe đạp.

Cơn gió không mạnh lắm, nhưng không khí lạnh của mùa đông xuyên thấu da mặt tôi nhức nhối.

Bỏ qua tất cả, tôi bắt đầu đạp xe không ngừng, và trái ngược với cơ thể đang nóng lên, tâm trí tôi hoàn toàn lạnh cóng.

Con người tôi thực ra là gì. Và bản chất cô ấy thực ra là gì. Con người thật của chúng tôi thực ra là gì.

Bất kể là ai đi nữa, chúng ta đều mang trong mình hình ảnh cá nhân được đánh giá bởi người khác, thứ mà lúc nào cũng hơi sai lệch chuẩn một chút. Dù là tôi hay cô ấy, chúng tôi đều giống nhau. Con người thật và dáng vẻ bên ngoài của chúng tôi dường như luôn luôn khác nhau.

Đây là một sự thật dễ hiểu mà không cần ai phải công nhận.

Bởi vì, đây cũng là những gì tôi đã nói trong quá khứ. Đây là những gì mà Hikigaya Hachiman của quá khứ đã luôn nói.

Thế này có thực sự ổn không? Đây có phải khát vọng của mày không? Đây có phải là Hikigaya Hachiman hay không?

Lời giễu cợt ấy, tiếng la hét giận dữ ấy, tiếng rít lên ấy; tôi nhắm mắt lại và đóng tai vào để tránh phải nghe những âm thanh đó. Thứ thay cho những từ ngữ đáng lẽ sẽ phát ra từ miệng tôi, là một hơi thở nóng.

Con người thật sự của chúng ta là thứ mà ngay cả chúng ta cũng không thể khẳng định nổi. Và, cả cái đích chân thực này nữa. Ở đâu chúng ta có thể tìm thấy bản chất của chính mình? Tại sao trên thế giới này, những mối quan hệ của ta lại được định nghĩa bởi thứ đó?

Bất ổn. Một khi phải đặt cho nó một cái tên rõ ràng hơn, tôi sẽ không còn nghĩ được rằng nó chỉ đơn thuần là một sự bất ổn nữa.

Cảm xúc này, mối quan hệ này, là những thứ không thể định nghĩa được. Đó là những thứ ta không được phép đặt tên. Một người không nên tìm kiếm ý nghĩa của những thứ như vậy. Bởi vì, một khi ai đó đã gắn cho nó một cái tên, nó sẽ mất đi tất cả những chức năng khác.

Nếu như tôi chỉ cần chấp nhận nó là đủ, thì chắc hẳn việc đã dễ dàng hơn rồi, nhưng lý do mà tôi không làm vậy, là bởi vì tôi biết. Rằng nếu tôi nhào nặn nó trở thành một thứ gì đó khác, nếu tôi làm thay đổi nó, sẽ chỉ dẫn tới sự sụp đổ của nó mà thôi.

Bởi vì cái tôi muốn là một thứ không thể bị tàn phá, mà tôi đã luôn luôn tránh việc đặt cho nó một cái tên.

Cho dù là tôi, hay là cô ấy, chúng tôi đều đang bám víu lấy những từ ngữ vô hình này sao? Đầu tôi tràn ngập những suy nghĩ như vậy.

Ít nhất thì, tôi sẽ không phải nghĩ về những điều đặc biệt này nếu tuyết cứ thế rơi xuống và che lấp rồi chôn vùi đi tất cả những ý nghĩ ấy.

Tuy nhiên, tuyết rất hiếm khi rơi ở thành phố này, và đêm nay, bầu trời đêm không hề xám xịt mà tuyệt đối trong lành.

Ánh sáng chiếu từ những ngôi sao thật rực rỡ, và rọi sáng người tôi một cách rõ ràng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s